Anh Hùng Xạ Điêu
Kim Dung


Chương 1 - Tai họa bất ngờ

Nước sông Tiền Đường mênh mông, ngày đêm vòng qua thôn Ngưu Gia ở Lâm An không ngừng chảy ra biển lớn. Một dãy vài mươi cây bách ven sông lá đỏ như lửa, đang lúc tháng tám. Đồng cỏ quanh thôn đang bắt đầu úa vàng, dưới ánh tà dương càng thêm mấy phần hoang liêụ

Dưới hai gốc tùng lớn có một đám thôn dân, đàn ông đàn bà và khoảng mười mấy đứa trẻ con đang tập trung lắng nghe một ông già gầy gò kể chuyện. Người kể chuyện khoảng năm mươi tuổi, mặc một chiếc trường bào màu xanh cũ đã bạc phếch biến thành màu chàm. Chỉ nghe y khua hai miếng phách gỗ hoa lê, tay trái cầm dùi đánh vào chiếc trống tiểu yết mấy tiếng thùng thùng, xướng:

Đào con vô chủ tự ra hoạ
Khói cỏ mênh mông bóng ác tà
Mấy chỗ tường hoang quanh giếng cạn Trước đây vốn vẫn chốn thôn gia Người kể chuyện cầm phách gỗ khua lắc cắc mấy tiếng, nói:

„Bài thơ thất ngôn này nói sau cơn binh lửa, những nơi vốn là nhà cửa đều trở thành hoang vu đổ nát. Mới rồi tiểu nhân đã kể gia đình Diệp lão hán bốn người bi hoan ly hợp, họp rồi lại tan, tan rồi lại họp. Bốn người bọn họ bị quân Kim làm chia lìa, cũng may mà lại đoàn tụ được, vô cùng vui mừng trở lại cố hương thì nhà cửa đã bị quân Kim đốt sạch, không biết làm sao đành tới Biện Lương tìm cách mưu sinh. Không ngờ trời mây gió khó lường, người rủi may chớp mắt. Bốn người bọn họ mới tới thành Biện Lương thì lại gặp một toán quân Kim kéo tới. Tên dẫn đầu đưa đôi mắt ba góc nhìn qua thấy Diệp Tam thư xinh đẹp bèn nhảy xuống ngựa ôm chặt lấy nàng hô hô cười rộ rồi nhấc nàng đặt lên ngựa, nói:

„Tiểu cô nương, theo ta về nhà hầu hạ lão gia“ Nhưng Diệp Tam thư đời nào chịu nghe, ra sức giẫy giụạ Tên võ quan Kim binh ấy nói:

„Ngươi không chịu theo ta thì ta sẽ giết hết cha mẹ anh em ngươi!“ rồi giơ lang nha bổng lên đập luôn một nhát vào đầu Diệp Tứ lang, lập tức xương sọ vỡ toang óc bắn tung tóe chết ngay tại chỗ. Đúng là:

Âm cảnh lại thêm hồn chết uổng, Dương gian chẳng thấy bóng trai lành! Diệp lão hán và vợ sợ điếng người, nhào lên phía trước ôm xác con cất tiếng khóc lớn. Tên võ quan kia lại nhấc lang nha bổng lên, mỗi nhát một mạng, tính luôn hai ngườị Diệp Tam thư lại không kêu khóc mà nói „Trưởng quan đừng nổi giận, ta theo ông về mà!“. Tên võ quan cả mừng, đưa Diệp Tam thư đị Không ngờ Diệp Tam thư nhân lúc y không đề phòng, đột nhiên sấn lên tuốt thanh yêu đao của y, nhắm đúng tim y một đao phóng tới, nói thì chậm chứ lúc ấy rất nhanh, một nhát đao ấy đâm ra, nàng nghĩ đã báo thù được cho cha mẹ và em, không ngờ tên võ quan ấy chinh chiến lâu năm, võ nghệ cao cường, thuận tay đẩy một cáị Diệp Tam thư lập tức bắn rạ Tên võ quan vừa mắng một câu „Con tiện nhân?“ thì Diệp Tam thư đã nhấc ngọn đao lên cứa ngang cổ mình một nhát. Đáng thương cho nàng:

Dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường Hồn thơm phút đã cửu tuyền xa chơị

Y kể một đoạn, xướng một đoạn, chỉ nghe đám thôn dân ai cũng nghiến răng nghiến lợi phẫn nộ than thở.

Người ấy lại nói:

„Các vị khán quan, thường có câu rất hay là:

Làm người ăn ở phải hiền lành.

Ba thước trên đầu có thánh thần.

Làm ác nếu không còn báo ứng Hung đồ đã hại hết sinh linh! Nhưng quân Kim kia chiếm thiên hạ Đại Tống của chúng ta, giết người đốt nhà, hãm hiếp cướp bóc, không gì không làm mà vẫn không thấy chúng bị báo ứng gì cả. Chỉ trách vua quan Đại Tống chúng ta không chống lạị

Trung Quốc xưa nay vốn nhiều quân lắm tướng nhưng vừa thấy quân Kimkéo tới đã hoảng hốt bỏ chạy, bỏ mặc bách tính chịu tai họạ Chuyện cả nhà gặp tai họa như gia đình Diệp Tam thư thì ở Giang Bắc quả thật có hàng ngàn hàng vạn, xảy ra như cơm bữạ Các vị sống ở Giang Nam, đúng là ở giữa thiên đường, chỉ sợ một ngày nào đó quân Kim sẽ kéo tới thôị Đúng là thà làm chó thời bình còn hơn làm người thời loạn. Tiểu nhân là Trương Thập Ngũ, hôm nay đi ngang quý địa, câu chuyện vừa kể hầu các vị khán quan mới rồi gọi là Truyện Diệp Tam thư tiết liệt. „ Chuyện kể đã xong, xin phép được nghỉ. Rồi cầm hai miếng phách gỗ hoa lê lắc cắc lắc cắc khua loạn lên một hồi, đưa ra một cái mâm gỗ.

Đám thôn dân cũng có người móc ra hai đồng ba đồng bỏ vào mâm, trong giây lát được khoảng sáu bảy mươi đồng. Trương Thập Ngũ cảm tạ, cất tiền vào tay nải, chuẩn bị lên đường.

Trong đám thôn dân có một đại hán khoảng hai mươi tuổi bước ra, nói:

- Trương tiên sinh, có lẽ ông từ phương Bắc xuống thì phảỉ

Trương Thập Ngũ thấy người ấy thân thể cao lớn, mày rậm mắt to, bèn nói:

- Đúng thế! Đại hán kia nói:

- Tiểu đệ xin làm chủ, mời tiên sinh uống vài chén được không?

Trương Thập Ngũ cả mừng nói:

- Vốn không quen biết, đâu dám quấy quả.

Đại hán kia cười nói:

- Uống vài ba chén là quen thôị Ta họ Quách, tên Khiếu Thiên.

Rồi chỉ vào một hán tử mặt mũi trắng trẻo đứng cạnh nói:

- Vị này là Dương Thiết Tâm. Dương huynh đệ. Mới rồi hai người bọn ta nghe tiên sinh kể chuyện Diệp Tam thư quả thật rất hay nên có mấy câu muốn thỉnh vấn.

Trương Thập Ngũ nói:

- Nói thế làm gì? ....Nói thế làm gì? Hôm nay được gặp hai vị Quách Dương đây, cũng là có duyên.

Quách Khiếu Thiên đưa Trương Thập Ngũ tới một quán rượu nhỏ đầu thôn, cùng ngồi vào bàn.

Chủ quán là một người què, chống hai cái nạng châm rãi hâm hai vò hoàng tửu, sắp một đĩa đậu hủ, một đĩa đậu phụng rang mặn, một đĩa đậu hủ chiên, lại cắt thêm ba quả trứng muối mang ra cho bàn khách giữa cứa rồingẩng đầu nhìn mặt trời đang lặn phía chân trời, cũng không buồn nhìn ba người lấy một cáị

Quách Khiếu Thiên rót rượu mời Trương Thập Ngũ uống hai chén rồi nói - Đây là chỗ nhà quê, chỉ ngày mùng hai và mười sáu mới có thịt, không có gì uống rượu, xin tiên sinh đừng trách.

Trương Thập Ngũ cười nói:

- Có rượu là tốt rồị Nghe khẩu âm của hai vị thì có lẽ cũng là người phương Bắc?

Dương Thiết Tâm nói:

- Hai anh em bọn ta vốn là người Sơn Đông. Chỉ vì không chịu nỗi sự hà hiếp của bọn chó Kim nên ba năm trước tìm tới đây, thích dân vùng này có tình nghĩa nên ngụ lạị Mới rồi nghe tiên sinh nói chúng ta ở Giang Nam cũng như đang ở thiên đường, chỉ sợ ngày nào đó quân Kim lại tới đây, ông nói quân Kim có qua sông không?

Trương Thập Ngũ thở dài nói:

- Giang Nam là trời đất phồn hoa, dưới đất đều là vàng bạc, ngước mắt là thấy gái đẹp, quân Kim ngày nào lại không muốn tớỉ Có điều họ tới hay không thì chủ ý không phải do nước Kim mà là do triều đình Đại Tống ở Lâm An.

Quách Khiếu Thiên và Dương Thiết Tâm đều ngạc nhiên, đồng thanh hỏi - Sao lại lạ thế?

Trương Thập Ngũ nói:

- Bách tính Trung Quốc ta so với người Nữ Chân thì đông hơn gấp trăm lần. Chỉ cần triều đình chịu dùng trung thần lương tướng, chúng ta một trăm người đánh một người của chúng thì quân Kim làm sao chống được?

Nửa mảnh giang sơn phía Bắc của Đại Tống chúng ta là do năm xưa ba cha con Huy tông, Khâm tông, Cao tông hai tay dâng lên cho người Kim thôị

Ba ông vua ấy trọng dụng gian thần, coi thường bách tính, các đại tướng ra sức chống Kim ai cách chức được thì cách chức, ai chặt đầu được thì chặt đầu, hai tay bưng giang sơn cẩm tú dâng lên, người Kim từ chối lại là không cung kính, đành phải nhận thôị Từ nay trở đi nếu triều đình vẫn còn trọng dụng gian thần thì đó chính là quỳ xuống mời xa giá của quân Kim tới, tại sao họ không tới chứ?

Quách Khiếu Thiên giơ tay đập mạnh xuống bàn khiến cốc chén đũa bát nhảy tung lên, nói:- Đúng thế! Trương Thập Ngũ nói:

- Nhớ năm xưa Huy tông Đạo Quân hoàng đế dốc lòng muốn trường sinh bất lão, muốn làm thần tiên, đám gian thần được dùng loại Thái Kinh.

Vương Phủ toàn là bọn vô sỉ chuyên giúp vua vơ vét, như Đồng Quán, Lương Sư Thành chỉ là bọn thái giám chuyên bợ đỡ, như Can Cổu, Lý Bang Nhan là bọn lãng tử chuyên hầu hạ hoàng đế chơi bờị Đạo Quân hoàng đế không ngó ngàng gì tới chính sự, cả ngày nếu không cầu tiên học đạo thì phái người đi khắp nơi tìm kiếm các hoa khôi kỹ nữ. Một sớm quân Kim đánh tới trước mắt, y bó tay hết kế, co đầu rút cổ, đem ngai vàng truyền lại cho con là Khâm tông. Lúc ấy trung thần là Lý Cương đóng giữ kinh thành Biện Lương, đại tướng các nơi chỉ huy quân cần vương, quân Kim đánh không được, chỉ còn cách rút luị Không ngờ Khâm tông nghe lời gian thần cách chức Lý Cương, lại không dùng các tướng giỏi có oai vọng quen cầm quân thì làm sao kinh thành không mất? Cuối cùng Huy tông, Khâm tông đều bị quân Kim bắt. Hai lão hôn quân ấy mình làm mình chịu cũng được đi nhưng lại làm hại lây tới hàng vạn vạn bách tính Trung Quốc chúng tạ

Quách Khiếu Thiên, Dương Thiết Tâm càng nghe càng nổi giận. Quách Khiếu Thiên nói:

- Mối nhục lớn hai vua Huy Khâm bị quân Kim bắt trong niên hiệu Tỉnh Khang chúng ta đã nghe nhiều rồị Thiên thần thiên tướng gì đó cũng nghe nói qua, chỉ là chuyện nói cho vui, chứ chẳng lẽ lại có thật saỏ

Trương Thập Ngũ nói:

- Lại còn giả à?

Dương Thiết Tâm nói:

- Về sau Khang vương ở Nam Kinh nối ngôi làm vua, thủ hạ có các đại tướng như Hàn Thế Trung, Nhạc gia gia, vốn hoàn toàn có thể ra quân Bắc phạt, cho dù không đánh thẳng tới sông Hoàng Long được thì muốn thu phục kinh thành Biện Lương cũng chẳng khó gì? Chỉ hận thằng gian tặc Tần Cối chỉ muốn nghị hòa, hại chết Nhạc gia giạ

Trương Thập Ngũ rót rượu cho hai người Quách, Dương rồi rót cho mình một chén, uống cạn một hơi, nói:

- Nhạc gia gia có hai câu thơ là:

Chí mạnh đói ăn thịt giặc Hồ.

Nói cười khát uống máu Hung NộHai câu thơ ấy đúng là nói lên tâm sự của toàn thể bách tính Trung Quốc. Ồ, thằng đại gian thần Tần Cối ấy may lắm, tiếc là chúng ta lại sinh muộn mất sáu mươi năm.

Quách Khiếu Thiên hỏi:

- Nếu sinh sớm sáu mươi năm thì saỏ

Trương Thập Ngũ nói:

- Lúc bấy giờ mà bằng vào khí khái anh hùng, thân thủ hào kiệt của hai vị, tìm tới Lâm An bắt thằng gian thần ấy, ba người bọn ta ăn thịt uống máu y thì không phải ngồi đây ăn đậu hủ uống rượu lạnh! Ba người cười rộ.

Dương Thiết Tâm thấy một vò rượu đã cạn liền gọi thêm vò nữa, ba người mặc sức chửi mắng Tần Cốị Người què lại bưng ra một đĩa đậu hủ, một đĩa đậu phụng, nghe ba người chửi tới lúc sướng miệng đột nhiên khà khà buông hai tiếng cười nhạt.

Dương Thiết Tâm nói Khúc Tam:

- Có chuyện gì vậỷ Ngươi nói bọn ta chửi Tần Cối là không phải saỏ

Lão què Khúc Tam nói:

- Chửi hay lắm, chửi hay lắm, có gì không đúng chứ? Có điều ta nghe người ta nói trong chuyện giết Nhạc gia gia để giảng hòa thì kẻ đầu sỏ tội ác lại không phải là Tần Cốị

Ba người đều kinh ngạc, cùng hỏi:

- Không phải là Tần Cối saỏ Thế thì là aỉ

Khúc Tam nói:

- Tần Cối làm Tể tướng, nghị hòa cũng được, không nghị hòa cũng được, y vẫn làm Tể tướng. Nhưng Nhạc gia gia toàn tâm toàn ý muốn diệt Kim, rước hai vua Huy tông, Khâm tông về. Hai ông vua ấy mà về thì Cao tông hoàng đế sẽ làm gì?

Y nói xong mấy câu ấy lại tập tễnh bước qua ngồi xuống chiếc ghế gỗ ngẩng đầu nhìn trời, lại ngồi yên xuất thần. Gã Khúc Tam này nhìn mặt bất quá chỉ hai mươi tuổi mà lưng còng gập xuống, tóc điểm màu sương. Nhìn sau lưng giống hệt một ông già. Trương Thập Ngũ và Quách, Dương hai người nhìn nhau im bặt. Hồi lâu Trương Thập Ngũ mới nói:

- Đúng, đúng lắm! Vị huynh đệ đây nói rất đúng. Đúng là người đầu sỏ hại chết Nhạc gia gia e không phải là Tần Cối mà là Cao tông hoàng đế.như núi Thái bèn nói đó là công của Tần Cốị Tần Cối vốn đã được phong là Lỗ quốc công, đến lúc ấy lại được gia phong là Thái sư vinh sủng không ai bằng, quyền thế nghiêng trờị Cao tông truyền ngôi cho Hiếu tông. Hiếu tông truyền ngôi cho Quang tông thì người Kim chiếm được quá nửa giang sơn của chúng tạ Quang tông truyền tới Khánh Nguyên hoàng đế hiện nay, ông ta ngồi trên ngai vàng ở Lâm An đã năm năm, trọng dụng vị Hàn Sá Trụ. Hàn Tể tướng thì từ nay trở đi sẽ ra saỏ Hà hà, khó nói lắm, khó nói lắm?

Vừa nói vừa lắc đầu quầy quậỵ

Quách Khiếu Thiên nói:

- Khó nói cái gì? Đây là chỗ thôn quê, cứ nói không hề gì, không phải như trong thành Lâm An tai vách mạch rừng. Thằng Tể tướng giặc cướp Hàn Sá Trụ ấy thì ai chẳng biết là một tên đại gian thần? Nói tới bản lĩnh hại nước hại dân thì Tần Cối cũng phải chắp tay xin kết nghĩa anh em với ỵ

Trương Thập Ngũ nói tới chuyện hiện tại lại hơi sợ không dám nói thẳng, uống một chén rượu, nói:

- Quấy quả hai vị một bữa rượu, tiểu nhân cũng có một câu muốn khuyên, hai vị là nam tử hán ngay thẳng, lời lẽ việc làm cũng nên cẩn thận để tránh tai họạ Thời thế đã thế này, bách tính chúng ta cũng chỉ còn cách ngậm đắng nuốt cay sống cho qua ngày thôị Ồ! Đúng là:

Ngoài cảnh lầu cao lại có lầụ

Tây Hồ múa hát đến khi nàỏ

Gió nam thổi tới người say khướt! Cứ nói Hàng Châu tức Biện Châụ

Dương Thiết Tâm hỏi:

- Bốn câu thơ ấy là nói chuyện cổ nào vậỷ

Trương Thập Ngũ nói:

- Không phải nói chuyện cổ, mà nói vua tôi nhà Đại Tống ta chỉ lo uống rượu làm vui cạnh Tây Hồ, thưởng thức ca múa, tính là đời này qua đời khác cứ lấy Hàng Châu làm kinh đô, không nghĩ tới việc thu hồi đất cũ, lấy lại cựu đô Biện Lương nữạ

Trương Thập Ngũ uống đến khi say khướt mới cáo từ, xiêu xiêu vẹo vẹo đi về hướng Lâm An, chỉ nghe y lẩm bẩm mấy câu trong bài Mãn giang hồng của Nhạc Phi Nhục Tỉnh Khang Chưa rửa hết.

Hờn tôi con.

Bao giờ sạch?

Cười xe dài ....

Quách Khiếu Thiên trả tiền rượu, cùng Dương Thiết Tâm sóng vai về nhà. Nhà hai người ở sát nhau, đi hơn mười trượng thì tới cổng.

Vợ Quách Khiếu Thiên là Lý thị đang xua gà vào chuồng, cười nói:

- Hai người lại uống rượu rồị Dương thúc thúc, chú về đưa vợ qua ăn cơm với chúng tôi luôn, chúng ta làm thịt một con gà.

Dương Thiết Tâm cười nói:

- Được, hôm nay lại làm phiền chị. Bên nhà tôi cũng nuôi khá nhiều gà vịt nhưng chỉ uổng gạo, không sao giết được một con, cứ qua đây ăn của chị mãị

Lý thị nói:

- Vợ chú rất tốt bụng, nói bầy gà vịt ấy nuôi từ nhỏ đến lớn, bảo làm sao nỡ lòng giết cho được?

Dương Thiết Tâm cười nói:

- Tôi nói để tôi giết cho thì cô ta lại kêu kêu khóc khóc, kể cũng buồn cườị Tối nay tôi đi săn ít thịt rừng, sáng mai xin mời lại đại ca, đại tẩụ

Quách Khiếu Thiên nói:

- Anh em một nhà, mời lại với không mời lại cái gì? Tối nay anh em chúng ta cùng đi! * * * Khuya đêm ấy, Quách Dương hai người núp trong khu rừng cách thôn bảy dặm về phía tây bắc, tay cầm cung tên, đinh ba, chỉ mong có heo rừng hoặc hươu tìm ra ăn tốị Hai người chờ hơn một giờ, thủy chung vẫn không thấy gì. Đang lúc không chờ nỗi nữa chợt nghe ngoài rừng vang tới một tràng tiếng loảng xoảng, hai người giật nảy mình, đều thấy kỳ quái:

- Có chuyện gì vậỷĐúng lúc ấy chợt nghe xa xa có mấy người lớn tiếng quát:

- Chạy đi đâủ Đứng lại mau! Trong màn đêm có một bóng người vọt vào rừng, dưới ánh trăng hai người Dương, Quách nhìn thấy rất rõ, bất giác vô cùng ngạc nhiên, té ra người ấy cầm hai chiếc nạng, chính là gã què Khúc Tam chủ quán rượu đầu thôn. Chỉ thấy y chống mạnh chiếc nạng bên tay trái xuống đất một cái, thịch một tiếng lập tức phi thân vọt tới núp sau thân cây, quả thật công phu khinh công cực kỳ cao minh. Quách Dương hai người không hẹn mà cùng nắm chặt tay nhau, trong đòng đều vô cùng kinh ngạc:

- Bọn ta ngụ Ở thôn Ngưu Gia ba năm mà hoàn toàn không biết gã què Khúc Tam lại có võ công cao cường như thế.

Lúc ấy hai người nép sát xuống đám cỏ rậm, không dám cử động. Chỉ nghe tiếng bước chân thình thịch vang lên, ba người đuổi theo đã tới ven rừng, cúi đầu bàn bạc mấy câu rồi từng bước từng bước tiến vào rừng. Chỉ thấy họ đều ăn mặc lối võ quan, trên tay ánh sáng lập lòe, mỗi người cầm một thanh đơn đaọ Một người lớn tiếng quát:

- Gã què kia, lão tử nhìn thấy ngươi rồi, sao còn chưa quỳ xuống đầu hàng?

Nhưng Khúc Tam cứ núp sau gốc cây bất động. Ba tên võ quan huy động đơn đao chém gió vù vù, từ từ tiến tới gần, đột nhiên nghe huỵch một tiếng. Khúc Tam chiếc nạng tay trái từ sau gốc cây phóng ra trúng giữa ngực một tên, chiêu thế và lực đạo đều rất cương mãnh. Tên võ quan ấy kêu lên một tiếng đau đớn, bay ngược về phía sau ngã vật xuống đất.

Hai tên võ quan còn lại lập tức huy động đơn đao chém tới Khúc Tam.

Khúc Tam chiếc nạng bên tay phải chống xuống đất một cái, nhảy qua bên trái vài thước né qua hai thanh đơn đao, chiếc nạng bên tay trái đâm thẳng vào mặt một tên. Tên võ quan ấy võ công cũng không kém, vung đao đón đỡ. Khúc Tam không để thanh đơn đao của y chạm vào nạng, rút chiếc nạng bên tay trái về, chiếc nạng bên tay phải lại quét ngang lưng tên kiạ

Chỉ thấy hai chiếc nạng trong tay y thay nhau giơ lên đập xuống vô cùng mau lẹ, tuy luôn luôn phải có một chiếc chống xuống đất để đứng cho vững, chỉ còn một chiếc đối địch nhưng không có chút nào núng thế.

Quách Dương hai người thấy trên lưng y đeo một cái bao to nặng, đánh nhau một lúc, một tên võ quan vung đao chém trúng chiếc bao, xoảng một tiếng, chiếc bao rách toạc, rất nhiều đồ vật rơi xuống tung tóẹ Khúc Tam nhân lúc y đang vui mừng kêu lên, chiếc nạng bên tay trái vung ra, chát một tiếng, một tên võ quan bị đập trúng đỉnh đầu ngã lăn quay ra đất. Người còn lại cả kinh quay lưng bỏ chạỵ Cước bộ của y rất mau lẹ, trong khoảnh khắc đã chạy ra được mấy trượng. Khúc Tam quờ tay phải vào bụng một cái rồithẳng tay ném ra, dưới ánh trăng chỉ thấy một vật như cái đĩa tròn màu đen rít gió bay ra cắm vào sau gáy ỵ

Tên võ quan ấy gào thảm một tiếng, thanh đơn đao rời khỏi tay bay ra, hai tay khua loạn lên, ngửa mặt lên trời từ từ đổ xuống, giật giật mấy cái rồi nằm bất động, rõ ràng đã chết rồị

Quách Dương hai người nhìn thấy gã què Khúc Tam trong khoảnh khắc giết chết ba người, võ công cao cường trước nay chưa từng nhìn thấy, trái tim trong lồng ngực đập thình thình, không dám thở mạnh một tiếng, cùng nghĩ thầm:

- Người này giết chết mệnh quan triều đình, phạm vào tội chết. Nếu chúng ta để y phát giác, chỉ sợ y muốn giết người bịt miệng, hai anh em chúng ta chắc chắn không phải là địch thủ.

Lại thấy Khúc Tam xoay người lại, chậm rãi nói:

- Quách huynh, Dương huynh, xin mời ra đây! Quách, Dương hai người cả kinh, chỉ đành từ đám cỏ rậm đứng lên bước ra, nắm chặt ngọn đinh ba trong taỵ Dương Thiết Tâm liếc ngọn đinh ba trong tay Quách Khiếu Thiên một cái rồi bước lên trước hai bước.

Khúc Tam mỉm cười nói:

- Dương huynh, ngươi dùng thương pháp dương gia thì ngọn đinh ba kia cũng hợp. Nghĩa huynh ra ngươi sử dụng một đôi đoản kích, võ khí rất không thuật tay nên người mới đứng chắn trước mặt ỵ Tốt tốt, có nghĩa khí! Dương Thiết Tâm bị y nói đúng tâm sự bất giác tay chân luống cuống.

Khúc Tam lại nói Quách huynh:

- Cứ cho là ngươi cầm song kích trong tay đi, thì liệu hai người các vị hợp lực có thắng được ta không?

Quách Khiếu Thiên lắc đầu nói:

- Không! Hai anh em bọn ta đúng là có mắt không tròng, cùng ngụ với lão huynh ngươi trong thôn Ngưu Gia bấy nhiêu năm mà hoàn toàn không nhận ra lão huynh ngươi là một cao thủ thân mang tuyệt kỹ! Khúc Tam lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, nói:

- Hai chân ta đã tàn phế, còn nói cái gì tuyệt kỹ với không tuyệt kỹ?

Dường như mười phần chán chường, lại nói:

- Nếu như năm xưa muốn thu thập ba tên võ quan là Thị vệ đeo đao trong cung này thì cần gì phải phí sức như thế? Hừ, không ra gì, không ra gì.

Quách Dương hai người nhìn nhau một cái không dám lên tiếng. Khúc Tam nói:

- Nhờ hai vị giúp gã què ta một chuyện là chôn giúp ba cái xác này, có được không?

Quách Dương hai người lại nhìn nhau một cáị Dương Thiết Tâm nói:

- Được! Hai người dùng đinh ba đào một cái hố lớn, đem ba cái xác vứt xuống.

Tới cái xác cuối cùng, Dương Thiết Tâm thấy vật hình tròn màu đen cắm vào gáy tên võ quan sâu mấy tấc, bèn vận kình tay phải rút ra, cảm thấy nặng trịch, té ra là một tấm bát quái đúc bằng sắt, bèn chùi vết máu vào cái xác rồi đưa lại cho Khúc Tam.

Khúc Tam nói:

- Làm phiền quá! Rồi cho tấm bát quái vào bọc, cởi cái bao trải xuống đất, nhặt nhạnh những đồ vật bị rơi cho vàọ Quách Dương hai người lấp đất chôn xác chết liếc mắt nhìn qua, thấy có ba cuốn trục dài dài, ngoài ra toàn là vàng bạc châu báu sáng rực. Khúc Tam để lại một cái bầu rượu bằng vàng, hai cái chén vàng không cho vào bao, chia ra đưa cho hai người Quách Dương, nói:

- Những vật này là ta tới hoàng cung ở Lâm An ăn trộm được. Hoàng đế làm hại bách tính chịu khổ, lấy một ít vàng bạc mà y lấy được của bách tính cũng chẳng phải là trộm cắp gì. Hai món này xin chuyển lại cho hai vị.

Quách Dương hai người nghe y nói dám vào tận hoàng cung ăn trộm tài vật trong đại nội, bất giác hoảng sợ ngẩn người, đều không dám đưa tay nhận lấỵ Khúc Tam lớn tiếng nói:

- Hai vị là không dám nhận hay không chịu nhận đâỷ

Quách Khiếu Thiên nói:

- Bọn ta không có công không dám nhận lộc, không thể nhận vật gì của ngươị Còn như chuyện đêm nay thì hai anh em bọn ta tự nhiên quyết không hở ra một chữ nửa lời, lão huynh cứ yên tâm.

Khúc Tam nói:

- Hừ, ta sợ các ngươi tiết lộ bí mật à? Nếu ta không sớm tra xét rõ ràng lai lịch của hai người các ngươi thì đêm nay há có thể để cho hai vị còn sống mà rời khỏi đây saỏ Quách huynh, ngươi là hậu duệ của hảo hán Lương Sơn Bạc Địa hựu tinh Trại Nhân Qúy Quách Thịnh, sử dụng kích pháp gia truyền, có điều biến dài thành ngắn, đổi một thành hai thôị Dương huynh, ông tổ ngươi là Dương Tái Hưng danh tướng dưới cờ của Nhạc gia giạ Hai người các vị là dòng dõi trung nghĩa, khi phương Bắc rơi vào tay giặc, hai người các ngươi lưu lạc giang hồ, sau đó kết nghĩa anh em rồi cùng tới thôn Ngưu Gia cư trú, đúng không?

Quách Dương hai người nghe y nói toạc thân thế lại lịch của mình ra, lại càng vô cùng kinh ngạc, chỉ còn cách gật đầu thừa nhận.

Khúc Tam nói:

- Tổ tiên của hai người các vị là Quách Thịnh và Dương Tái Hưng vốn đều là hảo hán lục lâm, về sau mới quy thuận triều đình, ra sức cho Đại Tống. Chuyện cướp bóc tài vật bất nghĩa thì tổ tiên của các ngươi đều đã làm qua rồị Hai món vàng bạc này rốt lại các ngươi có nhận không?

Dương Thiết Tâm nghĩ thầm:

- Nếu không nhận thì sẽ đắc tội với y! Chỉ đành đưa tay nhận lấy, và nói:

- Nếu vậy xin cảm tạ.

Khúc Tam đột nhiên lộ vẻ tươi cười, quảy bao phục lên vai, nói:

- Về thôi! Lúc ấy ba người sóng vai bước ra khỏi rừng. Khúc Tam nói:

- Đêm nay thu hoạch được nhiều, lấy được hai bức tranh của Đạo Quân hoàng đế, lại có một bức chữ viết của ỵ Thằng khốn ấy làm vua không ra gì nhưng về lối vẽ Linh mao và thư pháp Sấu kim thể thì quả thật là tuyệt diệu trong thiên hạ.

Quách Dương hai người cũng không hiểu lối vẽ Linh mao và thư pháp Sấu kim thể là gì, chỉ líu ríu vâng dạ. Đi được một lúc, Dương Thiết Tâm nói:

- Ban ngày nghe vị tiên sinh kể chuyện kia nói nửa mảnh giang sơn Đại Tống chúng ta đều mất từ tay Đạo Quân hoàng đế, thì tranh vẽ chữ viết của y có gì haỷ Lão huynh cần gì phải xông pha nguy hiểm vào hoàng cung để lấy trộm chứ?

Khúc Tam khẽ cười đáp:

- Chuyện đó thì ngươi không hiểu đâu! Quách Khiếu Thiên nói:

- Gã Đạo Quân hoàng đế ấy đã có thể vẽ tranh viết chữ đẹp thì rõ ràng rất thông minh, chỉ tiếc là y không chuyên tâm làm vuạ Lúc ta còn nhỏ nghe gia gia nói rằng một người bất kể học văn hay học võ thì chỉ cần chuyên tâm vào một việc, chứ nếu chuyện này muốn làm, chuyện kia cũng muốn làm thì rốt lại nhất định chẳng làm được chuyện gì.

Khúc Tam nói:

- Người tư chất tầm thường thì đúng là như thế, nhưng thiên hạ có rất nhiều người thông minh tuyệt đỉnh, văn tài võ học, thư họa cầm kỳ, toán học binh thư cho tới y bốc tinh tướng, kỳ môn ngũ hành không môn nào không biết, không môn nào không giỏi, chẳng qua các ngươi không gặp đó thôị

Nói tới đó y ngẩng đầu nhìn vầng trăng tàn ở chân trời, thở dài một tiếng. Dưới ánh trăng, Quách Dương hai người thấy khóe mắt y chợt ứa ra mấy giọt lệ thảm. Quách Dương hai người về tới nhà đem mấy món vàng bạc chôn thật sâu sau hậu viện, cũng không hề nói với vợ một câụ Hai người từ đó ngày nào cũng ra sức cày cấy săn bắn mưu sinh, lúc rảnh rỗi thì tập luyện binh khí quyền cước, cho dù lúc chỉ có hai người với nhau cũng không nhắc tới chuyện đó. Hai người có khi cũng tới quán rượu uống với nhau vài vò, gã què Khúc Tam vẫn hâm rượu bưng lên, mang đậu hủ đậu phụng ra rồi tập tễnh bỏ đi, ngồi cạnh cứa nhìn ra sông lớn im lặng với tâm sự của y, chuyện đánh nhau trong rừng đêm trước tựa hồ chưa từng xảy rạ

Nhưng Quách Dương hai người gặp y dường như cũng có mấy phần kính sợ.

Thu qua đông lại, càng ngày càng lạnh. Một hôm nửa đềm gió bấc thổi mạnh, tuyết bắt đầu rơị Sáng hôm sau tuyết rơi càng lớn, bông bạc đầy trời, ngọc rắng khắp đất bốn bề mênh mông trắng xóạ Dương Thiết Tâm nói với vợ chiều nay chuẩn bị rượu thịt mời vợ chồng nghĩa huynh uống rượu thưởng tuyết.

Ăn cơm trưa xong, y mang hai cái bầu lớn tới quán rượu đầu thôn mua rượu, vừa tới trước quán thì thấy hai cánh cửa gỗ đóng chặt, bàn ghế cũng thu dọn sạch sẽ.

Dương Thiết Tâm gõ cửa mấy cái, gọi:

- KhúcTam ca, bán cho ta ba cân rượụ

Nhưng không nghe trả lờị Một lúc sau y lại gọi vài tiếng, thấy vẫn không có tiếng đáp bèn tới cạnh cửa sổ nhìn vào, chỉ thấy trên bàn ghế phủ một lớp bụi dày, bèn nghĩ thầm:

- Vài hôm không ra, té ra Khúc Tam đã vắng nhà mấy hôm rồị Mong sao đừng xảy ra chuyện gì thì haỵ

Lúc ấy chỉ đành xông pha gió tuyết qua thôn Hồng Mai cách đó năm dặm mua rượu, nhân tiện mua thêm một con gà, về nhà làm thịt bảo vợ nấu nướng. Vợ y là Bao thị, khuê danh là Tích Nhược, là con của một thầy đồ tư thục ở thôn Hồng Mai, gả cho Dương Thiết Tâm chưa đầy hai năm. Chiều hôm ấy Bao thị cho gà và cải trắng, đậu hủ, miến vào một cái nồi lớn, đặt lên bếp nổi lửa rồi chặt một đa cá khô thịt khô, xế chiều qua mời vợ chồng Quách Khiếu Thiên sang uống rượụ

Quách Khiếu Thiên vui vẻ nhận lờị Vợ y là Lý thị vì đang có thai, nôn mửa mấy hôm, cứ ăn vào là nôn ra nên từ chối không quạ Lý thị khuê danh là Bình, Bao Tích Nhược với nàng cũng như chị em ruột, hai người nói chuyện hồi lâu trong phòng, Bao Tích Nhược pha cho Lý thị một bình trà nóng mới về nhà bày biện, đã thấy chồng và Quách Khiếu Thiên bưng bếp lò đặt lên bàn hâm rượu, hai người đã uống trước mấy chén.

Quách Khiêu Thiên nói:

- Em gái, bọn ta không chờ cô đâu, lên đây mau đị

Quách Dương hai người chơi thân, lại đều là kẻ hào kiệt, người nhà quê lại không tỵ hiềm chuyện lễ tiết nam nữ. Bao Tích Nhược cười khẽ vâng dạ, thêm than vào bếp, cầm một cái chén bước tới rói rượu ngồi xuống cạnh chồng, thấy hai người sắc mặt bừng bừng, bèn cười nói:

- Có chuyện gì mà hai anh rức giận vậỷ

Dương Thiết Tâm nói:

- Bọn ta đang nói chuyện lôi thôi trong triều đình Lâm An.

Quách Khiếu Thiên nói:

- Hôm trước ta vào trà lâu Hỷ Vũ các ở đầu cầu Chúng An, nghe người ta nói chuyện gã Tể tướng giặc cướp Hàn Sá Trụ. Người ấy nói rất có đầu có đuôi, chắc không phải giả. Y nói bất kể là vị quan nào dâng thư bẩm báo hay gởi công văn lên chỉ cần không ghi rõ mấy chữ „Kính biếu vật này, ....“vật này thì gã Tể tướng giặc cướp ấy sẽ không thèm ngó tớị

Dương Thiết Tâm thở dài nói:

- Có loại hoàng đế như thế sẽ có loại Tể tướng như thế, có loại Tể tướng như thế sẽ có loại quan lại như thế. Hoàng đại ca ngoài cửa Dũng Kim thành Lâm An nói với ta một hôm y đang đốn củi cạnh núi chợt thấy một toán quan quân hộ vệ một đám quan viên đi qua, thì Hàn Tể tướng dẫn đầu trăm quan ra ngoài thành dạo chơi nhưng y cứ lo đốn củi, cũng không để ý.

Chợt nghe gã Hàn Sá Trụ ấy than:

ở đây giặc trúc lều tranh, đúng là phong cảnh rừng núi tuyệt diệu, chỉ tiếc là thiếu mất tiếng gà kêu chó sủả Y vừa nói xong, chợt trong đám cỏ có mấy tiếng oẳng oẳng oẳng vang lên.

Bao Tích Nhược cười nói - Con chó ấy tới thật đúng lúc! Dương Thiết Tâm nói:

- Đúng thế, rất đúng lúc. Con chó ấy sủa một hồi rồi rừ đám cỏ chui ra, cô bảo đó là chó gì nàỏ Té ra đó chính là đường đường Phủ doãn phủ Lâm An Triệu đại nhân.

Bao Tích Nhược ôm bụng cười bò ra nói:

- Trời ạ! Quách Khiếu Thiên nói:

- Lần ấy Triệu đại nhân giả làm chó sủa, chắc nay mai là được thăng quan.

Dương Thiết Tâm nói:

- Cái đó tự nhiên.

Ba người uống rượu một hồi, chỉ thấy ngoài cửa tuyết rơi càng lúc càng lớn, rượu nóng vào bụng, ba người đang cảm thấy nóng bức, chợt nghe trên đường cái phía đông vang lại một tràng tiếng đạp tuyết, cước bộ rất nhanh, ba người quay đầu nhìn ra thì là một đạo sĩ.

Đạo sĩ ấy đầu đội nón tre, vai khoác áo tơi, toàn thân phủ đầy tuyết trắng, trên lưng giắt chéo một thanh trường kiếm, ngù tơ màu vàng trên chuôi kiếm phất phơ trong gió, gió tuyết đầy trời, rảo bước độc hành, quả thật khí khái phi phàm. Quách Khiếu Thiên nói:

- Vị đạo sĩ này rất giỏi võ công, xem ra cũng là một hảo hán. Chỉ có một người, hay là mời vàọ

Dương Thiết Tâm nói:

- Không sai, chúng ta mời y vào uống vài chén, làm quen thêm một người bạn.

Hai người đều hiếu khách, lập tức rời bàn ra cửa, chỉ thấy đạo nhân kia đi rất nhanh, chớp mắt chỉ còn cách ngoài mười trượng nhưng không phải là nhấc chân chạy mau, khinh công như thế quả thật hiếm có.

Hai người nhìn nhau một cái, đều cảm thấy kỳ lạ Dương Thiết Tâm lớn tiếng gọi:

- Đạo trưởng, xin dừng bước! Tiếng gọi vừa dứt, đạo nhân kia liền quay lại gật gật đầụ Dương Thiết Tâm nói:

- Trời lạnh tuyết lớn, sao đạo trưởng không ghé vào uống vài chén cho đỡ lạnh! Đạo nhân kia cười nhạt một tiếng, lướt tới như bay, trong chớp mắt đã tới trước cổng, trên mặt đầy vẻ khinh bỉ ác cảm, cười nhạt nói:

- Bảo ta dừng bước là có ý gì? Nói mau xem.

Dương Thiết Tâm nghĩ thầm bọn ta có hảo ý mời ngươi uống rượu mà đạo nhân ngươi lại vô lễ như thế, lúc ấy ngẩng đầu trợn mắt nhìn. Quách Khiếu Thiên bèn ôm quyền nói:

- Anh em bọn ta đang đun lửa uống rượu, thấy đạo trưởng một mình đi trong tuyết lạnh nên lớn mật mời ghé chơi, nếu có đụng chạm cũng xin đừng trách.

Đạo nhân kia đảo mắt một cái, lớn tiếng nói:

- Tốt rất tốt, uống rượu thì uống rượu! Rồi rảo bước tiến vàọ Dương Thiết Tâm lại bực mình, đưa tay kéo tay trái y lại, nói:

- Còn chưa thỉnh giáo pháp hiệu của đạo trưởng?

Đột nhiên thấy cổ tay của đạo nhân ấy trơn như cá chạch trượt ra khỏi tay mình, biết là không hay, vừa định lui lại đột nhiên thấy cổ tay đau buốt, đã bị đạo nhân kia lật tay lại giữ chặt, trong lúc bất ngờ thấy như bị vòng sắt bóp chặt, vừa đau vừa nóng, vội vận kình chống trả, nào ngờ cả cánh tay đã tê dại không còn khí lực, cổ tay đau buốt như bị gãy xương.

Quách Khiếu Thiên thấy sắc mặt nghĩa đệ đột nhiên đỏ bừng, biết y thua thiệt, nghĩ thầm vốn là có ý kết giao, nếu lại đổi ra động thủ thì đắc tội với hảo hán giang hồ, vội bước tới nói:

- Xin mời đạo trưởng ngồị

Đạo nhân kia lại cười nhạt hai tiếng, buông cổ tay Dương Thiết Tâm ra bước lên thềm, nghênh ngang ngồi xuống chính giữa, nói:

- Hai người các ngươi rõ ràng là người Sơn Đông lại trốn núp ở đây giả làm dân quê Lâm An, tiếc rằng khẩu âm Sơn Đông còn chưa đổi được. Đàn ông như thế thì còn biết võ công gì?

Dương Thiết Tâm vừa quẫn vừa giận, bước vào trong nhà rút một ngọn chuỷ thủ trong tủ cho vào bọc rồi trở lại phòng khách, rót ba chén rượu, tự uống cạn một chén, im lặng không đáp.

Đạo nhân kia nhìn ra tuyết lớn ngoài cửa, không uống rượu cũng không trò chuyện, chỉ khẽ cười nhạt. Quách Khiếu Thiên thấy y có ý thù địch, biết y nghi ngờ trong rượu có chuyện bèn cầm chén rượu trước mặt đạo nhân lên một hớp uống cạn, nói:

- Rượu lạnh mau lắm, xin đổi chén rượu nóng khác cho đạo trưởng.

Nói xong lại rói một chén, đạo nhân kia đón lấy uống một hớp, nói:

- Cho dù trong rượu có thuốc mê cũng không làm gì được tạ

Dương Thiết Tâm càng thêm sôi máu, bèn phát tác nói:

- Bọn ta có hảo ý mời ngươi uống rượu, chẳng lẽ có ý hại ngươỉ Đạo nhân nhà ngươi ăn nói không ra gì, mời ra khỏi đây ngaỵ Rượu của bọn ta không phải giấm, thức ăn cũng không phải thứ bỏ đi không ai ăn.

Đạo nhân kia hừ một tiếng, cũng không đếm xỉa gì tới cầm vò rượu tự rói tự uống, uống cạn ba chén chợt cởi áo tơi tháo nón lá ra vứt xuống đất.

Dương Quách hai người nhìn lại chỉ thấy y khoảng hơn ba mươi tuổi, lông mày xếch lên, sắc mặt hồng hào, mặt vuông tai lớn, ánh mắt sáng quắc. Y lại cởi cái bao da trên lưng giũ ra bàn rầm một cái, Dương Quách hai người đều giật mình nhảy dựng lên. Té ra vật trong bao da lăn ra là một cái đầu người máu me bê bết. Bao Tích Nhược la hoảng:

- Trời ơi! Rồi chạy vào phòng trong. Dương Thiết Tâm đưa tay mò ngọn chuỷ thủ trong bọc, đạo nhân kia lại giũ cái bao da một cái làm rơi ra thêm hai vật tròn tròn máu me bê bết, định thần nhìn kỹ thì là một bộ tim gan, trông không giống gan heo tim heo, chỉ e chính là tim gan ngườị Dương Thiết Tâm kêu lên:

- Thằng đạo nhân giặc cướp giỏi lắm! Rồi rút ngọn chùy thủ ra đâm mau vào ngực đạo nhân. Đạo nhân cười nhạt nói:

- Lũ chó săn, động thủ rồi à?

Rồi phất chưởng trái đánh vào cổ tay Dương Thiết Tâm. Dương Thiết Tâm cổ tay chợt tê rần, năm ngón tay lập tức mất hết khí lực, ngọn chùy thủ cũng bị đoạt mất. Quách Khiếu Thiên bên cạnh nhìn thấy cả kinh, nghĩ thầm nghĩa đệ là dòng dõi danh tướng, võ nghệ gia truyền của y lúc bình thời so tài thì mình cũng còn kém một bậc, mà đạo nhân này lại không coi y ra gì, ra tay vừa rồi rõ ràng là tuyệt kỹ „Không thủ đoạt bạch nhận“ truyền tụng trên giang hồ, công phu này chỉ mới nghe qua chứ trước nay chưa hề được thấy, hiện chỉ e nghĩa đệ đã bị thương, bèn cúi xuống nhấc cái ghế lên, chỉ chờ ngọn chùy thủ trong tay đạo nhân đâm ra là đón đỡ.

Ai ngờ đạo nhân kia không đếm xỉa gì tới, cầm ngọn chùy thủ khua loạn lên một hồi băm nát mớ tim gan người thành một đống bầy nhầy, kế đó hú dài một tiếng, âm thanh rung cả mái ngói, tay phải đập xuống một chưởng, chát một tiếng, rượu thịt chén bát trên bàn đều bắn tung lên, nhìn tới cái đầu người thì đã bị phát chưởng của y đánh nát xương sọ, ngay cái bàn cũng bị chấn động nứt một đường dàị

Hai người đang kinh nghi bất định thì đạo nhân kia quát:

- Bọn chuột nhắt vô sỉ, hôm nay đạo gia đại khai sát giới đây! Dương Thiết Tâm giận quá không nhịn được nữa, rút ngọn trường thương giắt ở góc nhà vọt ra bãi đất tuyết trước cổng, quát lớn:

- Ra đây ra đây, ta sẽ cho ngươi biết mùi lợi hại của thương pháp Dương giạ

Đạo nhân kia cười nhạt nói:

- Bọn chuột nhắt làm ma trành cho cọp nhà ngươi mà cũng biết thương pháp Dương giả

Rồi vọt ra cổng. Quách Khiếu Thiên thấy tình thế không hay, chạy về nhà lấy đôi kích ra, chỉ thấy đạo nhân kia cũng không tuốt kiếm, vẫn đứng ở đó, tay áo bào phần phật trong gió vang thành tiếng. Dương Thiết Tâm quát:

- Tuốt kiếm ra! Đạo nhân kia nói:

- Hai con chuột các ngươi nhất tề xông lên, đạo gia cũng chỉ dùng tay không đối phó thôị

Dương Thiết Tâm ra oai, một chiêu Độc long xuất động đánh ra, tua đỏ trên đầu thương lay động, bóng thương cuốn lên thành một vầng sáng lớn phóng thẳng vào giữa ngực đạo nhân. Đạo nhân chợt sửng sốt cất tiếng khen:

- Hay lắm! Thân hình theo ngọn thương phóng tới lách qua bên trái, chưởng trái lật lại chụp mũi thương.

Dương Thiết Tâm từng khổ luyện thương pháp từ nhỏ, học được công phu gia truyền. Nên biết thương pháp Dương gia không phải tầm thường, năm xưa Dương Tái Hưng một ngọn thương sắt dẫn đầu ba trăm quân Tống đại chiến với bốn vạn quân Kim ở cầu Tiểu Thương, hăng hái giết hơn hai ngàn quân giặc, đâm chết Vạn hộ trưởng Tán Bát Bột Đổng và hơn một trăm Thiên hộ trưởng, Bá hộ trưởng, lúc bấy giờ quân Kim bắn tên như mưa, ông ta chỉ bị trúng có một mũi, thuận tay bẻ găy mũi tên xông vào đánh tiếp, rốt lại vì ngựa rơi xuống bãi bùn mới kiệt sức tuẫn tiết. Quân Kim đốt xác ông ta, lấy ra được hơn hai thăng đầu mũi tên sắt. Trận ấy đánh giết quân Kim khiến chúng vừa kính vừa sợ, thương pháp Dương gia oai chấn Trung nguyên.

Dương Thiết Tâm tuy không không oai dũng bằng tổ tiên nhưng cũng đã được chân truyền về thương pháp, chỉ thấy y khóa, đâm, đánh, hất, rê, đập, đỡ, chặn, mũi thương lấp loáng, chiếc tua đỏ trên đầu thương chớp lên, một đường thương pháp tuyệt diệu! Dương Thiết Tâm đánh hết đường thương, chiêu số linh động, biến hóa xảo diệụ Nhưng đạo nhân kia thân hình cứ theo mũi thương né tránh tiến thoái thì làm sao đánh được ỷ Bảy mươi hai đường thương pháp Dương gia đánh xong, Dương Thiết Tâm không khỏi mệt mỏi, cắp ngược ngọn thương sắt xoay người bỏ chạy, đạo nhân kia quả nhiên nhấc chân đuổi theọ Dương Thiết Tâm quát lớn một tiếng, hai tay nắm chắc cán thương, đột nhiên vặn lưng vung tay, xoay người phóng thương đâm thẳng vào giữa mặt đạo nhân, chiêu này mau lẹ tàn độc, đúng là chiêu Hồi mã thương trong thương pháp Dương gia mỗi khi lâm trận phá địch thường dùng để giết danh tướng đối phương. Năm xưa Dương Tái Hưng trước khi hàng Tống đối địch cùng Nhạc Phi từng dùng chiêu này đâm chết em trai Nhạc Phi là Nhạc Phiên, quả thật vô cùng lợi hạị

Đạo nhân kia trong chớp mắt thấy ngọn thương đâm tới giữa mặt, quát lớn:

- Hảo thương pháp! Song chưởng hợp lại, chát một tiếng đã kẹp chặt mũi thương giữa hai bàn taỵ Dương Thiết Tâm cố sức đâm mũi thương tới nhưng không hề động, bất giác cả kinh, dùng hết sức bình sinh rút lại thì mũi thương vẫn như đúc cứng vào một tòa núi sắt không sao rút lại được. Y mặt mũi đỏ bừng ra sức giật lại ba lần, mũi thương thủy chung vẫn không rời khỏi song chưởng của đối phương. Đạo nhân kia hô hô cười lớn, chưởng phải đột nhiên nhấc lên nhanh như chớp đánh vào giữa ngọn thương, chát một tiếng.

Dương Thiết Tâm thấy hổ khẩu tê rần, bất giác buông tay, ngọn thương sắt rơi xuống mặt tuyết. Đạo nhân kia cười nói:

- Ngươi sử quả nhiên là thương pháp Dương gia, đắc tội rồi, xin thỉnh giáo quý tính.

Dương Thiết Tâm hoảng sợ chưa định thần, thuận miệng đáp:

- Tại hạ họ Dương, tên Thiết Tâm.

Đạo nhân nói:

- Dương Tái Hưng Dương tướng quân là tổ tiên của các hạ phải không?

Dương Thiết Tâm nói:

- Đó là ông cố tạ

Đạo nhân kia tỏ vẻ kính cẩn, ôm quyền nói:

- Mới rồi hiểu lầm, ngỡ hai vị là người xấu, đắc tội rất nhiều, té ra vốn là dòng dõi trung lương, quả thật thất kính, xin thỉnh giáo quý tính vị nàỵ

Quách Khiếu Thiên nói:

- Tại hạ họ Quách, tên Khiếu Thiên.

Dương Thiết Tâm nói:

- Y là nghĩa huynh của ta, là dòng dõi của hảo hán Lương Sơn Bạc đầu lĩnh Trại Nhân Quách Qúy Thịnh.

Đạo nhân kia nói:

- Bần đạo quả thật rất thô lỗ, xin tạ lỗi ở đâỵ

Nói xong lại vái dài một váị Quách Khiếu Thiên và Dương Thiết Tâm cùng đáp lễ nói:

- Nói thế làm gì, mời đạo trưởng vào trong uống ba chén.

Dương Thiết Tâm vừa nói vừa nhặt ngọn thương sắt lên. Đạo nhân cười nói:

- Được, ta cũng đang muốn cùng hai vị uống cho thật sướng! Bao Tích Nhược sợ chồng đánh nhau với người ta, lớn mật ra cửa đứng xem, thấy ba người đổi xung đột thành bạn bè, trong lòng rất được an ủi, vội trở vào bày biện mâm bát.

Ba người ngồi xong, Quách Dương hai người thỉnh giáo pháp hiệu đạo nhân. Đạo nhân nói:

- Bần đạo họ Khưu tên Xử Cơ ....

Dương Thiết Tâm kêu lên một tiếng ; - Ái chà! Rồi nhảy bật dậỵ Quách Khiếu Thiên cũng phát hoảng kêu lên:

- Có phải là Trường Xuân tử không?

Khưu Xử Cơ cười nói:

- Đó là tiện hiệu mà bạn đồng đạo tặng cho, chứ bần đạo thẹn không dám nhận.

Quách Khiếu Thiên nói:

- Té ra là đại hiệp Trường Xuân tử phái Toàn Chân, đúng là may mắn được gặp gỡ.

Hai người lạy phục xuống đất. Khưu Xử Cơ vội vàng đỡ dậy, cười nói:

- Hôm nay ta giết chết một tên gian nhân, quan phủ truy tìm rất gấp, hai vị đột nhiên lại mời vào uống rượu, đây là nơi kinh thành, hai vị lại không giống như dân quê tầm thường, vì thế mới nảy lòng nghi ngờ.

Quách Khiếu Thiên nói:

- Người anh em của ta đây tính tình nóng nảy, lúc ở cửa lại kéo đạo trưởng một cái càng khiến đạo trưởng sinh nghị

Khưu Xử Cơ nói:

- Tay người thường làm sao có được kình lực như thế? Ta chỉ cho rằng hai vị ắt là tai mắt của quan phủ cải trang chờ sẵn ở đây toan bắt bần đạọ

Mới rồi ăn nói vô lễ, thật lỗ mãng quá.

Dương Thiết Tâm nói:

- Không biết thì không trách được.

Ba người cười rộ. Ba người uống được vài chén, Khu Xử Cơ chỉ cái đầu người nát bét dưới đất nói:

- Người này tên Vương Đạo Càn, là một tên đại Hán gian. Năm trước hoàng đế phái y mang lễ vật qua mừng thọ vua Kim, y lại câu kết với người Kim, mưu đồ xâm phạm Giang Nam. Bần đạo đuổi theo hơn mười ngày mới nắm được thóp của ỵ

Quách Dương hai người từ lâu đã nghe giang hồ đồn đại Trường Xuân từ Khưu Xử Cơ võ công cao cường, tính tình nghĩa hiệp, lúc bấy giờ thấy y một bầu nhiệt huyết vì nước trừ gian, càng thêm kính phục. Hai người nhân dịp xin truyền thụ võ công, Khưu Xử Cơ chỉ dẫn rất tường tận. Thương pháp Dương gia tuy là tuyệt kỹ của binh gia, dùng trên chiến trường có thể xung phong phá trận nên trước nay vô địch, ai chống là chết, nhưng dùng để đối địch với cao thủ võ học thì vẫn không đủ. Khưu Xử Cơ kiệm tu cả nội ngoại công phu, võ công tuy chưa tới mức đăng phong tháo cực nhưng cũng đã đạt tới cảnh giới rất cao, Dương Thiết Tâm làm sao có thể chống lại y vài mươi chiêủ Nhưng Khưu Xử Cơ thấy y xuất thủ bất phàm, trong lòng thầm khen ngợi, có ý dẫn dụ y sử dụng hết bảy mươi hai lộ thương pháp để xem y có phải là hậu nhân của Dương gia thật không rồi mới thật sự ra tay, trong vài chiêu đã đánh rơi ngọn thương sắt của y, lúc ấy bèn nói chiêu số của thương pháp này vốn là dùng trên ngựa, nếu đánh dưới đất thì phải thay đổi, không thể nhất nhất theo phép tắc có sẵn. Quách Dương hai người nghe thế không ngừng gật đầu khen phảị Thương pháp Dương gia là tuyệt nghệ truyền cho con trai không truyền cho con gái, Khưu Xử Cơ tuy hiểu biết rộng rãi nhưng cũng không rõ hết chỗ tinh vi ảo diệu, lúc ấy cũng thỉnh giáo Dương Thiết Tâm vài chiêụ Ba người rượu vào lời ra, tâm đầu ý hợp. Dương Thiết Tâm nói:

- Hai anh em ta được gặp đạo trưởng, đúng là điều may mắn trong đờị

Đạo trương có thể nghỉ lại vài ngày được không?

Khưu Xử Cơ đang định trả lời đột nhiên biến sắc, nói:

- Có người tới tìm ta rồị Bất kể là gặp chuyện gì thì các ngươi cũng không được ra mặt, nhớ chưả

Quách Dương hai người gật đầu vâng dạ. Khưu Xử Cơ nhặt cái đầu người, mở cửa đi ra phi thân lên cây núp trong đám cành lá. Quách Dương hai người thấy y hành động kỳ quái, ngơ ngác không hiểụ

Lúc ấy chung quanh im bặt, chỉ nghe ngoài cửa gió bấc thổi ào ào, qua một trận gió, phía tây văng vẳng có tiếng vó ngựa vang tới, Dương Thiết Tâm nói:

- Vị đạo trưởng này thính tai thật.

Lại nghĩ thầm:

- Vị đạo trưởng này võ công quả nhiên rất cao cường nhưng nếu so với gã què Khúc Tam thì quả không biết ai hơn ai kém.

Lại qua một lúc, tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, chỉ thấy trong gió tuyết có mười mấy kỵ mã phóng tới rất mau, người cưỡi ngựa đều mặc áo đen đội mũ đen, xông thẳng tới trước cổng.

Người đi đầu đột nhiên kìm ngựa quát:

- Dấu chân tới đây là ngừng. Mới rồi có người động thủ ở đâỵ

Mấy người phía sau nhảy xuống ngựa, quan sát dấu vết trên mặt tuyết.

Người đi đầu nói:

- Vào nhà lục soát.

Liền có hai người xuống ngựa tới đập cửa nhà Dương giạ Đột nhiên trên cây ném xuống một vật, bình một tiếng trúng ngay vào người đứng đầụ Cái ném ấy kình lực rât mạnh, người kia bị đánh trúng vào đầu vỡ sọ chết ngaỵ Mọi người la thét ầm ĩ, mấy người xúm lại vây quanh gốc câỵ

Một người nhặt cái vật kia lên, hoảng sợ nói:

- Là đầu Vương đại nhân.

Người đứng đầu rút trường đao ra quát lớn một tiếng, hơn mười người vây thành một vòng tròn rộng dưới gốc câỵ Y lại quát một tiếng khẩu lệnh, năm người rút cung lắp tên, năm mũi tên cùng bắn vào chỗ Khưu Xử Cơ.

Dương Thiết Tâm cầm thương sắt định ra cửa trợ chiến, Quách Khiếu Thiên vội kéo lại, hạ giọng nói:

- Đạo trưởng bảo chúng ta không được rạ Nếu y ít không chống được nhiều thì chúng ta ra tay cũng không muộn.

Câu nói chưa dứt, chỉ thấy trên cây có một, mũi tên phóng xuống, đó là Khưu Xử Cơ tránh qua bốn mũi, bắt được mũi sau cùng, dùng thủ pháp Hoạt thủ tiễn phóng xuống, chỉ nghe ối một tiếng, một người áo đen trúng tên ngã ngựa lăn vào đám cỏ rậm. Khưu Xử Cơ tuốt kiếm nhảy xuống, kiếm quang vừa chớp lên, hai người áo đen đã trúng kiếm. Người đứng đầu quát:

- Thằng đạo sĩ giặc cướp giỏi lắm, té ra là ngươi! Roạt roạt roạt ba mũi tên theo tay bắn ra, trường đao xé gió, thúc ngựa sấn vàọ Khưu Xử Cơ kiếm quang liên tiếp chớp lên, lại hai người trúng kiếm ngã ngựạ Dương Thiết Tâm chỉ há miệng ra nhìn, nghĩ thầm mình cũng luyện võ mười năm nhưng vị đạo gia này kiếm chiêu mau lẹ như thế thì đừng nói là chống cự, ngay cả nhìn cũng không thấy rõ, mới rồi nếu không phải y thủ hạ lưu tình thì mình đã sớm mất mạng rồị

Chỉ thấy Khưu Xử Cơ lui tới mau lẹ giao đấu với người cưỡi ngựa cầm đao, người ấy cũng rất giỏi, một thanh đao đỡ gạt đâm chém rất oai mãnh.

Lại đấu thêm một hồi, Quách Dương hai người nhận ra Khưu Xử Cơ cố ý kéo dài cuộc đấu với y, lúc rảnh tay hoặc phát chưởng hoặc phóng kiếm sát thương một người của đối phương, dường như muốn giết tất cả số người đuổi tới nên sợ đả thương người đứng đầu thì đám còn lại hoảng sợ chạy tan, sẽ không dễ truy sát.

Qua khoảng nửa bữa cơm, phía đối phương chỉ còn sáu bảy ngườị

Người cầm đao biết không chống nổi liền quát lớn một tiếng, thúc mạnh hai chân quay ngựa bỏ chạỵ Khu Xử Cơ tả chưởng quờ về phía trước một cái đã nắm trúng đuôi ngựa y, tay vừa phát kình, thân hình đã bay vọt lên, còn chưa lên tới lưng ngựa thì một kiếm đã đâm suốt qua hậu tâm y xuyên ra luôn trước ngực. Khưu Xử Cơ hất cái xác xuống, giật cương phi ngựa xông ra đâm chém, chỉ thấy trong tiếng vó ngựa phi mau, kiếm quang loang loáng, tiếng gào thét sợ hãi vang lên, từng người từng người đổ xuống, máu tươi loang rộng nhuốm hồng cả một bãi tuyết lớn.

Khưu Xử Cơ cầm kiếm nhìn quanh chỉ thấy một bầy ngựa không có người cưỡi chạy tứ tán, không kẻ địch nào còn sống, y hô hô cười lớn, vẫy tay nói với Quách Dương hai người:

- Giết như thế sướng tay chứ hả?

Quách Dương hai người mở cổng bước ra, trên mặt còn vẻ hoảng sợ.

Quách Khiếu Thiên nói:

đạo trưởng, những người này là aỉ

Khưu Xử Cơ đáp:

-Ngươi lục soát trên người họ xem.

Quách Khiếu Thiên mò trên xác người cầm đao thấy có một tờ công văn, mở ra xem thì là mật lệnh của Triệu Tri phủ phủ Lâm An trong nói sứ giả Đại Kim quốc tố cáo với Tri phủ phủ Lâm An về hung thủ giết Vương Đạo Càn, sai bộ khoái hợp đồng với người của Đại Kim quốc, hẹn ngày bắt hung thủ quy án. Quách Khiếu Thiên đang tức giận thì Dương Thiết Tâm bên cạnh cũng kêu lên, tay cầm mấy tấm mộc bài lấy được trên xác chết, trên khắc văn tự của người Kim, xem ra trong đám người áo đen này phải có vài người là quân Kim. Quách Khiếu Thiên nói:

- Quân giặc vào nước ta mặc ý bắt người giết người, quan phủ Đại Tống ta lại vâng lệnh sứ giả của họ, vậy thì còn trời đất nào nữạ

Dương Thiết Tâm than:

- Hoàng đế Đại Tống đã xưng thần với nước Kim, quan văn tướng võ của chúng ta lại không thành đầy tớ của người Kim saỏ

Khưu Xử Cơ căm hờn nói:

- Người xuất gia vốn phải lấy từ bi làm gốc, nhưng nhìn thấy đám gian tặc hại dân, kẻ thù nước địch, bần đạo lại không thể thủ hạ lưu tình.

Quách Dương hai người đồng thanh nói:

- Giết hay lắm chứ, giết hay lắm chứ.

Cư dân trong thôn vốn ít, trời lạnh tuyết rơi lại càng không ai ra ngoài, cho dù có người trong thấy cũng đã sớm chạy ngay về nhà đóng cửa không dám ra, ai dám tới hỏi han này nọ? Dương Thiết Tâm lấy cuốc xẻng ra, ba người đem mười mấy cái xác chôn vào một cái hố lớn.

* * * Bao Tích Nhược lấy chổi quét vết máu trên mặt tuyết vừa quét xong đột nhiên thấy mùi máu tanh xông thẳng lên mặt, đầu óc choáng váng, nghiến răng một cái ngồi phếch xuống mặt tuyết. Dương Thiết Tâm hoảng sợ vội bước qua đỡ lên, luôn miệng hỏi:

- Có sao không?

Bao Tích Nhược nhắm mắt không đáp, Dương Thiết Tâm thấy nàng sắc mặt trắng bệch, tay chân lạnh giá, trong lòng vô cùng hoảng sợ. Khưu Xử Cơ bước qua nắm uyển mạch tay phải của Bao Tích Nhược, chẩn mạch xong lớn tiếng cười nói:

- Chúc mừng, chúc mừng! Dương Thiết Tâm ngạc nhiên nói:

- Chuyện gì vậỷ

Lúc bấy giờ Bao Tích Nhược rên lên một tiếng tỉnh lại, thấy ba người đàn ông đứng quanh bất giác thẹn thùng, vội vàng trở vào phòng trong.

Khưu Xử Cơ mỉm cười nói:

- Tôn phu nhân có tin mừng rồị

Dương Thiết Tâm mừng rỡ nói:

- Thật không?

Khưu Xử Cơ cười nói:

- Bình sinh bần đạo học hành chỉ có ba điều là hơi được an ủị Thứ nhất là y đạo, luyện đan không thành nhưng về việc chữa bệnh qua đó cũng biết được không ít. Thứ hai là làm được mấy câu thơ đúng vần. Thứ ba mới là mấy môn võ công mèo què.

Quách Kiếu Thiên cười nói:

- Nếu võ công kinh người của đạo trưởng là mèo què thì võ công của hai anh em tại hạ đúng là chuột một chân!

Ba người vừa trò chuyện vừa chôn xác chết, chôn lấp đâu đó xong lại vào nhà bày mâm bát rạ Khưu Xử Cơ hôm nay một trận giết được không ít người Kim, trong lòng thoải mái, ý khí rất hàọ Dương Thiết Tâm nghĩ tới vợ đang có thai, cười ha hả không ngậm miệng lại được, nghĩ thầm „Vị đạo trưởng này biết làm thơ, đúng là văn võ song toàn“ bèn nói:

- Quách đại tẩu cũng đã có thai, xin phiền đạo trưởng đặt tên con giúp anh em chúng ta được không?

Khưu Xử Cơ thoáng trầm ngâm rồi nói:

- Con Quách đại ca cứ gọi là Quách Tỉnh, con Dương nhị ca cứ đặt là Dương Khang, bất kể trai hay gái đều có thể dùng hai cái tên ấỵ

Quách Khiếu Thiên nói:

- Hay lắm, ý của đạo trưởng là muốn bảo chúng không được quên cái nhục Tỉnh Khang, phải nhớ cái nhục hai vua bị bắt.

Khưu Xử Cơ nói:

- Đúng thế! Rồi đưa tay vào bọc lấy ra hai thanh đoản kiếm đặt lên bàn. Hai thanh đoản kiếm này dài ngắn hình thù giống hệt nhưhau, đều vỏ màu xanh, khâu bịt vàng, chuôi bằng gỗ đen. Y cầm lấy ngọn chuỷ thủ của Dương Thiết Tâm khắc lên chuôi một thanh hai chữ „ Quách Tỉnh“, khắc lên chuôi thanh kia hai chữ „Dương Khang „.

Quách Dương hai người thấy y đưa mũi dao như bay, so ra còn nhanh hơn người thường viết chữ, lập tức hiểu ngay ý ỵ Khưu Xử Cơ khắc xong cười nói:

- Đang trên đường chẳng có vật gì, đôi đoản kiếm này xin để lại tặng cho hai đứa bé chưa ra đờị

Quách Dương hai người cảm tạ nhận lấy, tuốt kiếm ra khỏi vỏ, chỉ thấy hơi lạnh tỏa ra, lưỡi kiếm vô cùng sắc bén. Khưu Xử Cơ nói:

- Đôi đoản kiếm này là ta vô tình lấy được, tuy sắc bén nhưng quá ngắn, bần đạo không quen dùng, tương lai bọn trẻ có thể dùng để giết giặc phòng thân. Mười năm sau nếu bần đạo còn sống trên đời, ắt sẽ trở lại truyền thụ cho bọn trẻ vài chiêu công phu, được không?

Quách Dương hai người cả mừng, luôn miệng cảm tạ. Khưu Xử Cơ nói:

- Quân Kim đóng tổ ở phương Bắc, đối đãi với bách tính rất tàn ngược, thế ắt không lâu dài được. Hai vị nên tự lo liệụ

Rồi nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, mở cửa ra đị Quách Dương hai người định giữ lại nhưng y lướt đi như bay trên mặt tuyết, đã đi xa rồị Quách Khiếu Thiên thở dài nói:

- Cao nhân hiệp sĩ rốt lại thoắt lui thoắt tới, bọn ta hôm nay tuy may mắn được gặp, cũng định học hỏi thêm một chút, không ngờ lại vô duyên.

Dương Thiết Tâm cười nói:

- Đại ca, đạo trưởng hôm nay giết giặc sướng tay, cũng có thể giúp chúng ta trút bớt nỗi phiền muộn.

Rồi cầm thanh đoản kiếm tuốt ra khỏi vỏ vuốt vuốt lưỡi kiếm, chợt nói:

- Đại ca, ta có một ý, anh xem có được không?

Quách Khiếu Thiên nói:

- Â gì vậỷ

Dương Thiếu Tâm nói:

- Nếu con chúng ta đều là trai thì cho kết làm anh em, nếu đều là con gái thì cho kết làm chị em ....

Quách Khiếu Thiên nói ngay:

- Còn nếu là một trai một gái thì cho kết làm vợ chồng.

Hai người đập tay vào nhau, hô hô cười rộ. Bao Tích Nhược trong phòng đi ra, cười hỏi:

- Có chuyện gì mà vui thế?

Dương Thiết Tâm đem chuyện mới rồi nói lạị Bao Tích Nhược chợt đỏ mặt, trong lòng cũng rất vui vẻ. Dương Thiết Tâm nói:

- Chúng ta cứ đổi đôi đoản kiếm này rồi sẽ nói chuyện, kể như lễ vật đầu tiên. Nếu là anh em chị em thì chúng ta sẽ đổi lại, còn nếu là một cặp vợ chồng nhỏ ....

Quách Khiếu Thiên cười nói ; - Vậy thì nói xin lỗi, hai thanh kiếm này đều về cả nhà anh thôị

Bao Tích Nhược cười nói:

- Biết đâu về cả nhà em thì saọ

Lúc ấy Quách Dương hai người bèn đổi kiếm cho nhaụ Việc chỉ phúc định hôn thời bấy giờ cũng là chuyện thường, hai đứa con chưa ra khỏi bụng mẹ, cha mẹ đôi bên cũng đã có thể thay mặt chúng lo chuyện chung thân đại sự.

Quách Khiếu Thiên cầm đoản kiếm hớn hở về nhà nói lại với vợ. Lý Bình nghe thấy cũng vui mừng.

* * * Dương Thiết Tâm săm soi thanh đoản kiếm, rót rượu uống một mình, bất giác say mềm. Bao Tích Nhược đỡ chồng lên giường, thu dọn mâm bát, thấy trời đã xế bèn ra hậu viện cho gà vào chuồng rồi ra đóng cửa sau, chỉ thấy trên mặt tuyết rải rác có vết máu vòng qua cửa saụ Nàng giật nảy mình nghĩ thầm:

- Vốn mình đã quét sạch vết máu rồi, nếu để công sai của quan phủ nhìn thấy há chẳng phải là mối họa tày trời saỏ

Vội lấy chổi ra cửa quét tuyết.

Vết máu ấy, đi thẳng vào khu rừng sau nhà. trên mặt tuyết còn lưu lại vết người bò. Bao Tích Nhược càng ngờ vực, theo vết máu tiến vào rừng thông, chuyển qua một ngôi mộ cổ. chỉ thấy dưới đất có một đống tròn tròn màu đen.

Bao Tích Nhược tới gần cúi nhìn mới hoảng sợ nhận ra là một xác chết mặc áo đen, chính là một trong những người đuổi bắt Khưu Xử Cơ mới rồi, nghĩ có lẽ y bị thương nhất thời chưa chết bò được tới đâỵ Nàng định quay về gọi chồng dậy ra chôn, chợt xoay chuyển ý nghĩ Không khéo quỷ thần xui khiến lại có ai đi ngang nhìn thấỵ Bèn đánh bạo bước qua kéo cái xác ấy, định lôi vào giấu trong bụi cỏ rậm rồi sẽ vào gọi chồng. Không ngờ nàng vừa đưa tay kéo, cái xác ấy chợt nhúc nhích, kế rên lên một tiếng.

Bao Tích Nhược nhất thời phát hoảng hồn bất phụ thể, chỉ cho là quỷ nhập tràng, quay người định bỏ chạy nhưng hai chân như bị đóng đinh xuống đất không nhấc lên được. Khoảng nửa bữa cơm. cái xác ấy không động đậy nữa, nàng cầm chổi nhè nhẹ chọc vào một lúc. cái xác ấy lại rên lên một tiếng. âm thanh rất yếu ớt. Nàng mới biết người ấy chưa chết, định thần nhìn lại thấy đầu vai y trúng một mũi tên răng sói cắm sâu vào thịt, cánh tên dính đầy máụ Tuyết trên trời không ngừng rơi xuống. người ấy toàn thân đã bị một lớp tuyết mỏng phủ kín, chỉ cần đến nửa đêm sẽ chết cóng.

Nàng từ nhỏ đã có lòng nhân từ, chỉ cần nhìn thấy con sẻ, con ếch, thậm chí loại sâu bọ như con kiến bị thương thì nhất định cũng sẽ đem về nhà cho ăn đến khi lành lặn thả lại ra đồng, nếu chữa không được thì cả ngày không vui, tính nết ấy đến lớn vẫn không đổi, đến nỗi trong nhà nuôi đầy các loại sâu bọ, côn trùng, chim nhỏ thú nhỏ. Cha nàng là thầy đồ trong làng đi thi mấy lần không đỗ, bèn theo tính nết của nàng đặt cho nàng cái tên là Tích Nhược. Nhà họ Bao ở thôn Hồng Mai rất nhiều gà giò gà mái, vốn là vì Bao Tích Nhược nuôi từ nhỏ đến lớn, quyết không chịu giết một con, cha mẹ muốn ăn chỉ có cách ra chợ mà mua, vì vậy đám gà qué trong nhà đều được hưởng trọn tuổi trờị thọ chung là được tống táng. Sau khi nàng được gả cho họ Dương, Dương Thiết Tâm đối với người vợ như hoa như ngọc này mười phần yêu thương, việc gì cũng chiều theo ý nàng. Hậu viện Dương gia tự nhiên cũng là một thế giới của chim con thú con. Về sau đám gà con vịt con trong nhà họ Dương dần dần trở thành gà lớn vịt lớn, chỉ là nàng lấy chồng chưa bao lâu nên trong nhà chưa có gà già vịt già, nhưng đại thế đã thành, sau này nhất định sẽ có.

Lúc bấy giờ nàng thấy người kia hơi thở đứt đoạn nằm phục trên mặt tuyết lại nảy đòng từ tâm. Tuy biết rõ y không phải là người tốt nhưng giương mắt nhìn y chết rét thì trong lòng bất kể thế nào cũng thấy không nỡ. Nàng trầm ngâm một thoáng rồi chạy mau vào nhà, định gọi chồng dậy bàn. Không ngờ Dương Thiết Tâm say mê mệt, lay gọi thế nào cũng nằm bất động.

Bao Tích Nhược nghĩ thầm cứ cứu người trước rồi sẽ bàn, lúc ấy tìm thuốc kim sang cầm máu của chồng, cầm thêm con dao cắt vải và nửa bầu rượu còn ấm trên lò, lại chạy ra ngoàị Người kia vẫn nằm ở đó bất động.

Bao Tích Nhược đỡ y dậy, từ từ đổ rượu cho ỵ Nàng từ nhỏ đã quen chữa bệnh cho chim con thú con, về việc chữa trị vết thương cũng hiểu biết chút ít. Thấy mũi tên kia cắm vào thịt rất sâu, nhổ ngay ra chỉ e y sẽ mất máu chết tại đương trường. Nhưng nếu không nhổ thì không sao chữa vết thương được. Lúc ấy bèn cắn chặt răng, dùng con dao cắt vải khoét vết thương nắm mũi tên dùng sức giật một cáị Người kia gào thảm một tiếng ngất đi luôn, máu tươi từ vết thương phun ra dính đầy trước ngực áo Bao Tích Nhược, nhưng cuối cùng mũi tên cũng đã rút ra được.

Bao Tích Nhược trái tim đột nhiên đập mạnh, vội đem thuốc kim sang rịt vào vết thương, lấy vải bó chặt lạị Qua một lúc người kia từ từ tỉnh lại nhưng yếu ớt vô lực ngay cả rên cũng không thành tiếng.

Bao Tích Nhược tay mềm chân yếu, quả thật không đỡ nổi người đàn ông to lớn như thế linh cơ chợt động, bèn trở vào nhà lấy một cánh cửa kéo người ấy đặt lên, kế đẩy tấm cánh cửa trên mặt tuyết như một cỗ xe trượt tuyết chở y về nhà đưa vào kho củị

Nàng vất vả suốt nửa ngày, lúc ấy mới hoàn hồn. thay áo rửa mặt, lấy một ít canh gà còn thừa trong nồi, một tay cầm giá nến, lại vào kho củi xem hán tử kiạ Chỉ thấy y hơi thở yếu ớt nhưng chưa tắt hơị Bao Tích Nhược trong lòng được an ủi rất nhiều,bèn đút canh gà cho ỵ Người ấy ăn được nửa bát chợt ho sù sụ một hồị

Bao Tích Nhược phát hoảng, nhấc giá nến lên nhìn, dưới ánh nến chỉ thấy người kia mi thanh mục tú sống mũi cao, đúng là một người đàn ông tuấn tú. Nàng chợt thấy mặt nóng bừng, tay trái khẽ run lên chiếc giá nến lay động, mấy giọt sáp nhỏ xuống mặt người kiạ

Người kia mở mắt ra nhìn. chợt thấy trước mặt một khuôn mặt xinh đẹp như hoa, hai má ửng hồng, mắt sáng long lanh, trong ánh mắt vừa có vẻ thương xót vừa có vẻ thẹn thùng, quang cảnh trước mắt như đang trong mơ, bất giác vô cùng ngạc nhiên. Bao Tích Nhược cúi đầu nói:

- Ngươi đã khỏe chưả Ăn canh đị

Người kia đưa tay muốn đón lấy nhưng cánh tay không có chút sức lực nào, suýt nữa làm đổ cả vào ngườị Bao Tích Nhược vội giừ lấy bát canh, lúc này cứu người là việc gấp, chỉ còn cách từng thìa từng thìa đút cho ỵ

Người kia ăn hết bát canh rồi, trong mắt dần dần có ánh sáng, chăm chú nhìn nàng, hiện rõ vẻ vô cùng cảm kích. Bao Tích Nhược thấy ánh mắt y có chút ý không tốt. bèn lấy mấy tấm đệm cỏ đắp cho y rồi cầm giá nến trở về phòng.

Đêm ấy nàng ngủ không yên, liên tiếp nằm mơ thấy mấy giấc mộng dữ.

Lúc thì thấy chồng một ngọn thương xông vào kho củi giết chết người ấy, lúc thì thấy người ấy cầm đao chém chết chồng mình rồi đuổi bắt mình, bốn phía đều là vực thẳm, không còn chỗ nào trốn chạy, mấy lần giật mình thức dậy, hoảng sợ toát cả mồ hôị Đến khi trời sáng trở dậy thì chồng đã dậy trước, chỉ thấy y cầm ngọn thương sắt, đang dùng đá mài mài lại mũi thương. Bao Tích Nhược nhớ lại giấc mộng đêm qua hoảng sợ giật nảy mình, vội chạy xuống kho củi đẩy cửa bước vào lại càng sững sờ, té ra chỉ thấy một đống cỏ vương vãi ở đó, còn người kia không biết đã đi đâụ

Nàng chạy ra hậu viện, chỉ thấy cánh cửa khép hờ. trên mặt tuyết còn lưu lại vết người bò về phía Tâỵ Nàng nhìn theo dấu vết bất giác ngẩn ngơ xuất thần. Qua một lúc lâu, một trận gió lạnh ào ào thổi tới, nàng chợt thấy lưng mềm chân nhũn, vô cùng mệt mỏi liền trở vào phòng khách. Dương Thiết Tâm đã nấu xong cháo điểm tâm, đặt ra bàn cười nói:

- Nàng xem ta nấu cháo cũng ngon lắm chứ?

Bao Tích Nhược biết chồng thấy mình có thai nên đặc biệt thương yêu, bèn cười một tiếng ngồi xuống, bưng bát cháo lên ăn. Nàng nghĩ nếu đem chuyện đêm qua nói với chồng thì y ghét kẻ ác như kẻ thù, nhất định sẽ tìm giết người kia, há chẳng phải cứu người không trót saọ Cho nên lúc ấy bèn im bặt không nói gì tớị

* * * Thấm thoát đông qua xuân tới, chớp mắt đã vài tháng. Bao Tích Nhược bụng đã to dần, ngày càng cảm thấy xoay trở khó khăn, chuyện cứu người hôm ấy cũng dần dần quên đị

Hôm ấy vợ chồng Dương thị ăn cơm chiều xong. Bao Tích Nhược ngồi dưới đèn may áo mới cho chồng. Dương Thiết Tâm đan xong đôi giày cỏ đem treo lên tường, sực nhớ ban ngày đi cày ruộng bị hỏng lưỡi cày bèn nói với Bao Tích Nhược:

- Lưỡi cày hư rồi, sáng mai gọi Trương Mộc Nhi ở thôn Đông thêm một cân rưỡi sắt hàn lạị

Bao Tích Nhược nói:

- Được rồỉ

Dương Thiết Tâm nhìn vợ nói:

- Áo của ta còn đủ mặc, nàng đã yếu ớt lại thêm đứa con, nên nghỉ ngơi cho nhiều, đừng may quần áo cho ta làm gì.

Bao Tích Nhược ngoảnh đầu qua cười một tiếng, vẫn không ngừng taỵ

Dương Thiết Tâm bước qua, nhẹ nhàng giữ mũi kim của nàng lạị Bao Tích Nhược lúc ấy mới đứng dậy vặn lưng, tắt đèn đi ngủ.

Đến nửa đêm. Bao Tích Nhược mơ mơ màng màng chợt nghe chồng trở mình, giật mình thức giấc, chỉ thấy xa xa có tiếng vó ngựa, nghe âm thanh thì từ phía Tây chạy qua phía đông, hồi sau cũng có tiếng vó ngựa từ phía đông vang tới, kế đó hai phía nam bắc cũng đều có tiếng vó ngựạ Bao Tích Nhược ngồi dậy nói:

- Tại sao bốn phía đều có tiếng vó ngựa thế?

Dương Thiết Tâm vội xuống giường mặc áo, trong khoảnh khắc tiếng vó ngựa bốn phía đã tới gần, chó trong thôn đua nhau sủa ran. Dương Thiết Tâm nói:

- Chúng ta bị bao vây rồi! Bao Tích Nhược hoảng sợ nói:

- Tại sao lại thế?

Dương Thiết Tâm nói:

- Không biết.

Rồi đưa thanh đoản kiếm Khưu Yử Cơ tặng cho vợ nói:

- Nàng cầm lấy để phòng thân.

Kế rút ngọn thương sắt trên tường xuống nắm chặt trong taỵ Lúc ấy cả bốn phía đông tây nam bắc người reo ngựa hí đã tụ họp thành một khốị

Dương Thiết Tâm đẩy cửa sổ nhìn ra, chỉ thấy đại đội binh mã đã bao vây quanh thôn, binh lính tay giơ cao đuốc, bảy tám tên võ tướng cưỡi ngựa phóng qua phóng lạị

Chỉ nghe đám quân sĩ nhất tề quát lớn:

- Bắt lấy phản tặc, không để phản tặc chạy thoát! Dương Thiết Tâm nghĩ thầm Đây chắc là tới bắt Khúc Tam rồị Mấy hôm trước không thấy y trong thôn, may là y không có nhà, nếu không thì cho dù võ công của y cao cường hơn cũng không chống nổi bấy nhiêu quan quân. Chợt nghe một tên võ tướng cao giọng gọi:

- Quách Khiếu Thiên, Dương Thiết Tâm hai tên phản tặc mau ra bó tay chịu tróị

Dương Thiết Tâm cả kinh. Bao Tích Nhược càng sợ xanh mặt. Dương Thiết Tâm hạ giọng nói:

- Không rõ quan quân có chuyện gì lại tới vu oan giá họa làm hại lương dân. Theo lên quan phủ thì sẽ không xét rõ ngay gian được, chúng ta chỉ còn cách bỏ trốn. Nàng đừng sợ, bằng vào ngọn trường thương này của ta nhất định đưa được nàng ra khỏi vòng vâỵ

Gã một thân võ nghệ cao cường, lại từng qua lại giang hồ, lúc ấy lâm nguy không loạn, đeo bao tên vào, nắm chặt tay phải vợ.

Bao Tích Nhược nói:

- Để ta đi thu thập hành lý.

Dương Thiết Tâm nói:

- Chúng ta chỉ cần thoát thân, ta và nàng tự nhiên có thể xây dựng lại nhà cửa nơi khác.

Bao Tích Nhược nói:

- Còn bầy gà con vịt con thì saỏ

Dương Thiệt Tâm than:

- Con nhóc ngu ngốc, bây giờ mà còn tiếc mấy con vật ấy à?

Ngừng một lúc lại an ủi:

- Bọn quan quân đuổi bắt được đám gà con, mèo con của nàng cũng còn khó.

Câu nói vừa dứt, ngoài cửa sổ ánh lửa sáng rực, đám quân sĩ đã đốt hai gian chứa cỏ, lại có hai tên lính giơ cao đuốc châm vào mái nhà Dương gia, quát lớn:

- Quách Khiếu Thiên, Dương Thiết Tâm hai tên phản tặc còn không chịu ra, thì sẽ đốt toàn bộ thôn Ngưu Gia thành bình địạ

Dương Thiết Tâm khí tức đầy ruột, đạp cửa xông ra lớn tiếng quát:

- Ta là Dương Thiết Tâm đâỷ Các ngươi muốn gì?

Hai tên lính hoảng sợ vứt đuốc quay người bỏ chạỵ Trong ánh lửa một tên võ quan phi ngựa phóng tới quát lớn:

- Được, ngươi là Dương Thiết Tâm à, theo ta về gặp quan trên! Bắt lấy nó Bốn năm tên lính nhất tề xông vàọ Dương Thiết Tâm vung ngọn thương lên, một chiêu Bạch hồng kinh thiên quét ngã ba tên, lại một chiêu Bạch hồng kinh thiên quét ngã ba tên, lại một chiêu Xuân lôi chấn nộ, cán thương hất một tên ngã bò càng trên mặt đất, quát lớn:

- Muốn bắt người thì trước tiên phải nói xem ta phạm tội gì đã.

Tên võ quan kia mắng:

- Phản tặc to gan, dám chống cự à! Y ngoài miệng chửi mắng nhưng trong lòng cũng sợ đối phương dũng mãnh, không dám tới gần. Một tên võ quan khác đứng sau lưng y quát:

- Hãy ngoan ngoãn theo lão gia lên quan, thì khỏi thêm tội danh khác.

Có công văn đây! Dương Thiết Tâm nói:

- Đưa ta xem.

Tên võ quan ấy nói:

- Còn có một tên tội phạm họ Quách nữạ

Quách Khiếu Thiên ló nửa người trên ra cửa sổ, giương cung lắp tên quát:

- Quách Khiếu Thiên trong nàỵ

Mũi tên chĩa thẳng vào ỵ Tên võ quan ấy rợn tóc gáy, chỉ thấy sống lưng lạnh buốt, quát lớn:

- Ngươi bỏ tên xuống ngay, ta đọc công văn cho các ngươi nghẹ

Quách Khiếu Thiên lớn tiếng quát:

- Đọc mau lên! Cánh cung lại càng giương căng. Tên võ quan kia không biết làm sao bèn giở tờ công văn lớn tiếng đọc:

- Hai tên tội phạm Quách Khiếu Thiên, Dương Thiết Tâm ở thôn Ngưu Gia phủ Lâm An câu kết với giặc cướp, mưu đồ bất chính, lập tức bắt về tra hỏi, xét xử theo pháp luật.

Quách Khiếu Thiên nói:

- Công văn của nha môn nào vậỷ

Tên võ quan kia nói:

- Là thủ dụ của Hàn tướng giạ

Quách Dương hai người đều giật mình, đều nghĩ thầm:

- Chuyện gì mà quan trọng đến thế, đến nỗi đích thân Hàn Sá Trụ phải viết thủ dụ? Chẳng lẽ chuyện Khưu đạo trưởng giết chết quan quân đã bị lộ rồi saỏ

Quách Khiếu Thiên nói:

- Là ai tố cáỏ Có bằng chứng gì không?

Tên võ quan kia nói:

- Bọn ta chỉ biết bắt người, các ngươi cứ tới phủ đường tự phân biện.

Dương Thiết Tâm quát:

- Hàn Thừa tướng chuyên hại lương dân vô tội, ai mà chẳng biết? Bọn ta thật không làm được chuyện đó.

Tên võ quan đứng đầu quát:

- Chống lại mệnh lệnh, kháng cự quan quân thì tội thêm một bậc.

Dương Thiết Tâm nhìn qua vợ nói:

- Nàng mau mặc thêm mấy cái áo, để ta cướp ngựa của chúng cho nàng.

Để ta bắn ngã đám quan tướng thì quân lính tự nhiên rối loạn.

Trong tiếng cung bật, tên bay như sao băng, trúng vào vai phải tên võ quan kiạ Tên võ quan ấy „ái chà“ một tiếng ngã lăn xuống ngựa, đám quân sĩ lớn tiếng la thét, một tên võ quan khác quát lớn:

- Bắt phản tặc?

Đám quân sĩ nhao nhao xông lên. Quách Dương hai người phát tên liên châu, trong chớp mắt bắn ngã sáu bảy tên lính, nhưng quan quân đông người, dưới sự đốc thúc của đám võ quan đã xông tới trước cổng hai nhà.

Dương Thiết Tâm quát lớn một tiếng xông ra khỏi cổng vung thương sắt lên, quan quân la thét chạy ngược trở lạị Y sấn tới cạnh một tên võ quan cưỡi ngựa trắng vung thương đâm, tên võ quan ấy giơ thương gạt đỡ. Nào ngờ thương pháp Dương gia biến hóa linh động, mũi thương trầm xuống một cái, tên võ quan kia đã bị đâm trúng đùị Dương Thiết Tâm hất ngọn thương lên, tên võ quan lăn nhào xuống đất. Dương Thiết Tâm chống ngọn thương sắt xuống đất một cái phi thân lên ngựa, hai đùi kẹp chặt, con ngựa hí lớn một tiếng, dưới ánh lửa sáng phóng thẳng vào nhà. Dương Thiết Tâm nhấc thương đâm ngã một tên lính đứng cạnh cổng, khom người vươn tay kéo Bao Tích Nhược lên ngựa, lớn tiếng quát:

- Đại ca theo ta! Quách Khiếu Thiên múa song kích bảo vệ vợ là Lý Bình, xông vào đám đông đánh giết. Quan quân thấy hai người hung hãn không thể ngăn cản, đua nhau phát tên rào ràọ Dương Thiết Tâm phóng ngựa phi ngang Lý Bình, gọi lớn:

- Đại tẩu, lên ngựa mau! Nói xong nhảy luôn xuống. Lý Bình vội nói:

- Không được! Dương Thiết Tâm đời nào đếm xỉa, quờ một cái ngang hông nàng nhấc lên ngựạ Hai anh em kết nghĩa theo sau ngựa vừa đánh vừa chạy, cố thoát lấy thân. Chạy chưa bao lâu, đột nhiên trước mặt có tiếng hò reo vang dậy, lại có một đội quân mã đánh tới Quách Dương hai người thầm kêu khổ, toan tìm đường chạy trốn thì phía trước tên đã rào rào bắn tớị Bao Tích Nhược kêu một tiếng „ái chà!“, con ngựa trúng tên ngã quỵ xuống đất, hất ngã hai người đàn bà. Dương Thiết Tâm nói:

- Đại ca, anh bảo vệ họ, ta xông lên cướp ngựạ

Nói xong múa thương xông vào đám quan quân đánh giết. Mười tên quân sĩ xếp thanh một hàng, tay cầm trường mâu chĩa thẳng vào Dương Thiết Tâm, đồng thanh gầm lên. Quách Khiếu Thiên nhìn thấy quan quân thế mạnh, nghĩ thầm:

- Bằng vào sức hai anh em mình thì chạy thoát không khó, nhưng trước sau đều có giặc, vợ con thì bất kể thế nào cũng không thể cứu được. Bọn mình lại không phạm pháp, nếu chết uổng nơi này chẳng bằng tới phủ Lâm An phân biện. Lần trước Khưu Xử Cơ đạo trưởng giết sạch sai dịch và quân Kim không còn tên nào, kẻ chết không thể đối chứng, chắc quan phủ cũng không thể khép tội cho bọn mình. Mà nói cho cùng thì đám sai dịch và quân Kim kia cũng không phải do anh em mình giết.

Lúc ấy bèn cao giọng gọi:

- Huynh đệ, đừng đánh nữa, chúng ta theo họ về phủ thôị

Dương Thiết Tâm sửng sốt, cầm thương quay lạị Tên võ quan cầm đầu hạ lệnh ngừng bắn, sai quân sĩ vây quanh, gọi ; - Ném binh khí cung tên xuống, sẽ tha cho các ngươi khỏi chết.

Dương Thiết Tâm nói:

- Đại ca, đừng trúng kế của chúng.

Quách Khiếu Thiên lắc lắc đầu, buông đôi kích xuống đất. Dương Thiết Tâm thấy vợ sợ đến mức hoa dung thất sắc, trong lòng bất nhẫn, thở dài một tiếng cũng ném trường thương và cung tên xuống đất Quách Dương hai người binh khí cung tên vừa rời khỏi tay, hơn chục mũi trường mâu đã lập tức chĩa vào sát bốn ngườị Tám tên lính bước lên, hai người hầu hạ một người, trói quặt tay bốn người ra sau lưng. Dương Thiết Tâm ha hả cười nhạt, ngẩng đầu không đếm xỉa gì tớị Tên võ quan cầm đầu giơ roi ngựa lên, roạt một tiếng đánh vào mặt Dương Thiết Tâm, chửi:

- Phản tặc to gan, quả thật ngươi không sợ chết à?

Nhát roi ấy đánh trúng từ trán tới cằm y, để lại một vết đỏ dàị Dương Thiết Tâm tức giận nói:

- Giỏi lắm, ngươi tên gì?

Tên võ quan kia càng lữa đổ thêm dầu, vung roi đập như mưa, quát:

- Lão gia đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, họ Đoàn tên Thiên Đức là chữ trong câu Thượng thiên hữu hiếu sinh chi đức (Trời cao có đức hiếu sinh), nhớ kỹ chưả Ngươi tới gặp Diêm vương mà đưa cáo trạng.

Dương Thiết Tâm không hề né tránh, trợn mắt nhìn chằm chặp vào ỵ

Đoàn Thiên Đức quát:

- Lão gia trên trán có vết đao, trên mặt có dấu ấn, nhớ cho kỹ đấy! Nói xong lại đánh một roị Bao Tích Nhược thấy chồng chịu khổ như thế, khóc nói:

- Y là người tốt, không làm chuyện gì xấu Tại ....tại sao ngươi lại đánh người như thế? Tại ....tại sao ngươi không chịu nói lý lẽ?

Dương Thiết Tâm phun một bãi nước bọt, chách một tiếng trúng giữa mặt Đoàn Thiên Đức. Đoàn Thiên Đức cả giận, tuốt yêu đao ra quát:

- Cứ giết thằng phản tặc nhà ngươi trước đã! Rồi vung đao chém thẳng xuống. Dương Thiết Tâm tránh qua một bên, nhưng hai tên lính cầm trường mâu hai bên cứ ấn mũi mâu vào hai bên sườn ỵ Đoàn Thiên Đức chém một đao, Dương Thiết Tâm không sao né được đành lui mau về phía saụ Gã Đoàn Thiên Đức này cũng có mấy phần võ nghệ, một đao chém không trúng lại chém tiếp một đao nữa, thanh đao của y là đao răng cưa nhát đao ấy chém rách một đường trên tay trái Dương Thiết Tâm, tiếp theo đao thứ hai lại chém tớị

Quách Khiếu Thiên thấy nghĩa đệ bị nguy hiểm đột nhiên vọt ra, phóng chân đá vào mặt Đoàn Thiên Đức. Đoàn Thiên Đức giật nảy mình, rút đao về đỡ. Quách Khiếu Thiên tuy hai tay bị trói nhưng công phu cước pháp cao cường, thân hình chưa rơi tới đất, chân phải lại phóng ra đá trúng sườn Đoàn Thiên Đức. Đoàn Thiên Đức trúng đòn đau quá vô cùng tức giận, gầm lên:

- Loạn thương đâm chết nó đỉ Quan trên phân phó rồi, nếu phản tặc chống cự thì giết chết không có tộị

Đám quân sĩ nhấc mâu nhất tề đâm tớị Quách Khiếu Thiên song cước liên tiếp đá ngã mấy tên, nhưng rốt lại hai tay bị trói, cử động không được linh hoạt, né người tránh qua trường mâu, Đoàn Thiên Đức từ phía sau sấn tới giơ đao chém xuống, sả đứt cánh tay phải ỵ

Dương Thiết Tâm đang ra sức bứt dây trói, lúc nguy cấp không sao cởi được, đột nhiên thấy nghĩa huynh bị thương ngã xuống, trong lòng vô cùng đau đớn, không biết từ đâu nảy sinh một sức mạnh phi thường, quát lớn một tiếng, dây trói đứt tung, vung quyền đánh ngã một tên lính, cướp lấy một thanh trường mâu, triển khai thương pháp Dương gia, lúc ấy đúng là một người liều mạng, vạn người khôn địch. Trường mâu vung lên lập tức đâm ngã hai tên lính. Đ oàn Thiên Đức thấy tình hình không hay bèn lui ra trước. Dương Thiết Tâm lúc đầu còn có chút kiêng dè, không dám giết chết quan quân, đến lúc ấy thì bất chấp tất cả, đâm đông đập tây, trong khoảnh khắc giết chết vài ngườị Đám quan quân thấy y hung dữ, trong lòng đều run sợ, kêu lên một tiếng, bỏ chạy tán loạn. Dương Thiết Tâm cũng không đuổi theo, đỡ nghĩa huynh dậy, chỉ thấy chỗ cánh tay bị đứt của y máu phun như suối, toàn thân đẫm máu, bất giác ứa nước mắt. Quách Khiếu Thiên cắn chặt răng, nói:

- Huynh đệ, đừng lo cho ta ....chạy, chạy mau đi! Dương Thiết Tâm nói:

- Ta đi cướp ngựa, liều mạng cứu anh cùng chạỵ

Quách Khiếu Thiên nói:

- Đừng ....đừng ....

Rồi ngất đi luôn. Dương Thiết Tâm cởi áo định băng bó cho nghĩa huynh, nhưng nhát đao ấy của Đoàn Thiên Đức sả từ cánh tay vào ngực, vết thương kéo dài suốt nửa người lại không sao băng bó. Quách Khiếu Thiên dần dần tỉnh lại, nói:

- Huynh đệ, ngươi đi cứu vợ và chị dâu ngươi, ta ....ta ....thì không cần đâu ....

Nói xong tắt hơi chết luôn. Dương Thiết Tâm và nghĩa huynh tình như cốt nhục thấy y chết thảm, trong lòng bi phẫn, chợt trong óc lóe lên một tia sáng, nghĩ tới lúc hai người kết giao từng thề „Chỉ mong được chết cùng ngày cùng tháng cùng năm“, ngoảnh đầu nhìn quanh thì vợ mình và Quách đại tẩu trong lúc hỗn loạn không biết đã chạy đi đâu Y cất tiếng gọi lớn:

- Đại ca, ta đi báo thù cho anh?

Rồi cầm mâu xông vào đám quan quân chém giết. Lúc bấy giờ quan quân đã bày thành đội ngũ, Đoàn Thiên Đức phát lệnh, tên bắn tới rào ràọ

Dương Thiết Tâm hoàn toàn bất chấp, gạt tên xông mau vàọ Một tên võ quan vung đại đao đón đường chém xuống, Dương Thiết Tâm thân hình nghiêng đi một cái đột nhiên lăn vào dưới bụng ngựạ Tên võ quan kia một đao chém trượt, đang kìm ngựa lại thì hậu tâm đã bị một mâu đâm suốt quạ

Dương Thiết Tâm hất cái xác ra nhảy lên lưng ngựa, vũ động trường mâụ

Đám quan quân không dám đón đánh, bỏ chạy tứ tán. Y xung sát một hồi, chỉ thấy một tên võ quan ôm một người phụ nữ cười trên ngựa phi nhanh.

Dương Thiết Tâm phi thân xuống ngựa, vung mâu đập ngã một tên lính, cướp lấy cung tên trong tay y, dưới ánh lửa nhắm thật đúng con ngựa của tên võ quan kia, vù một tiếng phóng tên ra, trúng vào mông ngựa, con ngựa chúi hôn về phía trước, hai người ngồi trên ngựa cũng lăn xuống đất.

Dương Thiết Tâm lại bắn thêm một phát giết chết tên võ quan rồi cầm thương xông qua, chỉ thấy người phụ nữ ấy lồm cồm dưới đất bò dậy, chính là vợ mình.

Bao Tích Nhược vừa nhìn thấy chồng, vừa mừng vừa sợ, lao vào ôm chầm lấy ỵ Dương Thiết Tâm hỏi:

- Đại tẩu đâủ

Bao Tích Nhược đáp:

- ' phía trước, bi .....bi .....quan quân bắt đi rồi! Dương Thiết Tâm nói:

- Nàng chờ ở đây, để ta đi cứu chị ấỵ

Bao Tích Nhược hoảng sợ nói:

- Phía sau lại có quan quân đuổi tới kìa! Dương Thiết Tâm quay đầu nhìn, quả thấy một đám quan quân cầm đuốc tràn tớị Dương Thiết Tâm nghiến răng nói:

- Đại ca chết rồi, ta bất kể thế nào cũng phải cứu được đại tẩu, bào toàn giọt máu của Quách giạ Chỉ cần trời thương, thì ta với nàng rồi đây sẽ có ngày gặp lạị Bao Tích Nhược nắm chặt tay áo chồng liều chết không buông, khóc nói:

- Chúng ta vĩnh viễn không thể chia lìa, chàng đã nói rồi, chúng ta cho dù phi chết cũng chết một chỗ! Có đúng không? Chàng đã nói thế mà! Dương Thiết Tâm trong lòng chua xót, ôm chặt vợ vào lòng rồi dứt khoát gỡ hai tay nàng ra, cầm mâu đuổi lên phía trước, chạy được mười bước quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vợ khóc lăn ra trong đám bụi đất phía sau quan quân đã xông tới sát người nàng. Dương Thiết Tâm đưa tay áo lau nước mắt, mồ hôi và máu trên mặt, bỏ hết chuyện sống chết ra ngoài, chỉ mong cứu được Lý thị, bảo toàn dòng dõi của nghĩa huynh, đuổi theo một hồi lại đoạt được một con ngựa, bắt được một tên lính tra hỏi, biết được Lý thị đang ở phía trước.

Y phóng ngựa đuổi mau, chợt nghe trong cánh rừng ven đường có tiếng phụ nữ khóc lớn, vội vàng kéo cương ngựa quay lại xông vào rừng, chỉ thấy Lý thị hai tay đã cởi trói, đang đánh nhau với hai tên lính. Nàng là con gái nhà nông, thân thể khỏe mạnh, tuy không biết võ công nhưng lúc bấy giờ liều mạng chống trả cũng có thêm một phần sức mạnh, hai tên lính kia vừa cười vừa chửi nhưng nhất thời cũng không làm gì được nàng. Dương Thiết Tâm cũng không buồn lên tiếng, xông vào đâm mỗi tên một mâu, giết chết hai tên lính, đỡ Lý thị lên yên ngựa, hai người cùng cưỡi quay lại tìm vợ.

Chạy tới chỗ chia tay Bao thị thì đã không còn người nàọ Lúc bấy giờ trời vừa rạng sáng, y xuống ngựa tìm kiếm, chỉ thấy trên mặt đất đầy vết móng ngựa, còn có dấu vết giằng co níu kéo, nghĩ rằng chắc vợ đã bị quan quân bắt đi rồị

Dương Thiết Tâm vội vàng lên ngựa, hai chân thúc loạn vào hông ngựa, cơn ngựa bị đau, phóng mau như gió. Đang lúc gấp gáp, chợt ven đường có tiếng tù và vang lên, mười mấy tên võ sĩ áo đen xông rạ Người đi đầu cầm lang nha bổng sấn tới đập xuống. Dương Thiết Tâm đưa mâu gạt ra, đâm trả một mâu, người kia rút bổng đón đỡ, bổng pháp rất kỳ lạ, không giống lộ số võ thuật Trung nguyên. Dương Thiết Tâm trước đây cùng Quách Khiếu Thiên đàm luận võ nghệ, biết năm xưa trong các hảo hán Lương Sơn Bạc có một vị là Tích lịch hỏa Tần Minh, lang nha bổng pháp thiên hạ vô song, nhưng ngoài ông ta thì trước nay hào kiệt võ lâm dùng loại binh khí này rất ít, vì lang nha bổng rất nặng, nếu không có sức khỏe thì không dễ sử dụng theo ý mình. Chỉ có quan tướng quân Kim thì rất thích dùng, vì người Kim sinh trưởng ở vùng Liêu Đông giá lạnh, thân thể to lớn khỏe mạnh, binh khí nặng thì ra trận dễ chiếm ưu thế. Năm xưa quân Kim vào cướp, đùng lang nha bổng đánh đập quân dân Đại Tống. Bách tính sau khi rức giận lại kể một chuyện cườị Giáp nói:

- Quân Kim có gì đáng sợ, họ có một cái chúng ta cũng có một cái chống lạị

Ất nói:

Quân Kim có Kim Ngột Truật.

Giáp nói:

Chúng ta có Hàn Thiếu bảọ

Ất nói:

Quân Kim có Lãnh Tử mã.

Giáp nói:

Chúng ta có Ma Trát đaọ

Ất nói:

Quân Kim có lang nha bổng.

Giáp nói:

Chúng ta có Thiên linh cáị

Thiên linh cái rức đỉnh đầu, lang nha bổng của quân Kim đánh tới thì bách tính Đại Tống chỉ có cách giơ đầu ra đỡ, trong câu chuyện cười hàm chứa cả nỗi bi phẫn vô hạn.

Lúc bấy giờ Dương Thiết Tâm đánh nhau với người sử lang nha bổng vài hợp, nhớ lại việc đàm luận với Quách Khiếu Thiên trước kia càng thêm nghi ngờ, bổng pháp của người kia rõ ràng là quan tướng quân Kim, sao lại đột nhiên xuất hiện ở đâỷ Lại đánh thêm vài hợp, chiêu số càng mau, nhấc mâu đâm người kia ngã lăn xuống ngựạ Đám còn lại cả kinh, la thét chạy tứ tán. Dương Thiết Tâm quay đầu nhìn Lý thị ngồi sau lưng xem trong lúc chiến đấu nàng có bị thương không, đột nhiên từ đám rừng rậm có một mũi tên ngầm bắn ra, Dương Thiết Tâm không kịp tránh, bị mũi tên ấy bắn trúng hậu tâm. Lý thị cả kinh, gọi lớn:

-Thúc thúc, tên, tên! Dương Thiết Tâm trong lòng lạnh buốt:

- Không ngờ hôm nay ta lại chết ở đây! Nhưng trước khi ta chết cũng phi đánh tan đám giặc này, giúp đại tẩu đào sinh.

Lúc ấy bèn vung mâu quát lớn xông vào chỗ đông người đánh giết, nhưng vết thương trên lưng quá nặng, trước mắt chợt thấy tối sầm, ngất đi ngã gục trên lưng ngựạ

Lúc ấy Bao Tích Nhược bị chồng đẩy ra, trong lòng đau như dao cắt, quay nhìn thì quan quân đã đuổi sát tới vừa định chạy trốn đã bị mấy tên lính đỡ lên một con ngựạ Một tên võ quan nhấc đuốc lên soi vào mặt nàng nhìn kỹ một lúc, gật gật đầu nói:

- Không ngờ hai thằng nghiệt rử kia lại có bản lĩnh như thế, đả thương không ít anh em bọn tạ

Một tên võ quan khác cười nói:

- Bây giờ có thể nói là đại công cáo thành, chuyến này vất vả, mỗi người cũng phải được thưởng mười mấy lượng bạc.

Tên võ quan kia nói:

- Hừ, chỉ cần quan trên ăn bớt ít thôị

Rồi quay đầu nhìn tên lính thổi kèn hiệu nói:

- Rút quân! Lúc ấy tên lính kia nhấc tù và lên, tu tu tu thổi một tràng.

Bao Tích Nhược nín khóc nuốt lệ, trong lòng chỉ nghĩ tới chồng, không biết tính mệnh y ra saọ Lúc ấy trời đã sáng hẳn, trên đường bắt đầu có người đi, bách tính nhìn thấy quan quân đều len lét tránh xạ Bao Tích Nhược lúc đầu sợ quan quân vô lễ, nào ngờ đám võ quan ngôn ngữ cử chỉ rõ ràng đều rất khách khí, bấy giờ mới hơi yên tâm.

Đi được vài dặm, đột nhiên phía trước có tiếng reo ầm ầm, hơn mười người áo đen tay cầm binh khí từ cạnh đường đánh ra, người đi đầu quát:

- Bọn quan quân vô sỉ tàn hại dân lành mau xuống ngựa nộp mạng.

Viên võ quan dẫn đầu cả giận quát lớn:

- Bọn phỉ, đồ chuột nhắt phương nào lại dám tới làm loạn ở kinh thành?

Mau mau tránh rạ

Bọn áo đen kia cũng không lên tiếng, xông vào giữa đám quan quân, đôi bên hỗn chiến. Quan quân tuy đông người nhưng bọn kia ai cũng võ nghệ tinh thông, nhất thời bất phân thắng bạị Bao Tích Nhược mừng thầm, tự nhủ:

- Biết đâu là bạn bè của Thiết ca được tin tới cứủ

Trong lúc hỗn chiến, một mũi tên bắn tới trúng vào mông con ngựa Bao Tích Nhược cưỡi, con ngựa bị đau, tung vó phóng mau về phía bắc. Bao Tích Nhược cả kinh, hai tay ôm cứng cổ ngựa, chỉ sợ rơi xuống đất. Chỉ nghe sau lưng có tiếng vó ngựa rất gấp, một người cưỡi ngựa đuổi theọ

Chớp mắt một con ngựa đen vượt qua, người cưỡi ngựa tay cầm thòng lọng khua mấy vòng trên không, vút một tiếng, sợi thòng đọng bay ra chụp xuống con ngựa của Bao Tích Nhược, hai ngựa cùng chạy song song.

Người kia dần dần rút ngắn dây, hai con ngựa cũng dần dần chạy chậm lại, chạy thêm vài mươi bước, người kia huýt một tiếng sáo, con ngựa đen y cưỡi đứng lạị Con ngựa của Bao Tích Nhược cười bị con ngựa đen giằng lại không sao chạy được nữa, hí lớn một tiếng, đứng thẳng giơ hai chân trước lên.

Bao Tích Nhược vất vả suốt từ nửa đêm, vừa hoảng sợ vừa đau lòng, lúc ấy không giữ được dây cương nữa, hai tay lỏng ra, ngã luôn xuống đất ngất đị Nàng ngất đi không biết bao lâu, khi dần dần tỉnh lại chỉ thấy mình đang nằm trên một chiếc giường êm, lại thấy trên người dường như được đắp một tấm chăn gấm rất ấm áp, nàng mở mắt ra thì vật đầu tiên nhìn thấy là nóc màn màu thanh hoa, té ra đang nằm trên giường. Nàng quay đầu qua nhìn, thấy trên chiếc bàn đầu giường có một ngọn đèn dầu, dường như người đàn ông áo đen đang ngồi cạnh giường.

Người kia nghe thấy nàng trở mình, vội vàng đứng lên nhẹ nhàng vén màn ra, hạ giọng hỏi:

- Tỉnh rồi à?

Bao Tích Nhược thần trí vẫn chưa hoàn toàn bình thường, chỉ thấy người ấy có vẻ quen quen. Người ấy đưa tay sờ lên trán nàng, nhẹ nhàng nói:

- Đã bớt sốt rồi, y sinh vào đây maụ

Bao Tích Nhược mơ mơ màng màng, lại chìm vào giấc ngủ. Qua một lúc, cảm thấy như có y sinh bắt mạch cho nàng, lại có người đổ thuốc chọ

Nàng đang mê man đột nhiên giật mình tỉnh lại, kêu lớn:

-Thiết ca, Thiết ca! Lại thấy có người vỗ khẽ vào vai nàng, hạ giọng an ủị Nàng tỉnh lại lần thứ hai thì trời đã sáng, không kìm được tiếng rên. Một người bước tới gần vén màn rạ Lúc ấy đối diện, Bao Tích Nhược nhìn thấy rõ ràng bất giác hoảng sợ, người ấy diện mục thanh tú, khóe môi lộ vẻ tươi cười, chính là thiếu niên sắp chết trong bãi tuyết mà nàng đã cứu mấy tháng trước. Bao Tích Nhược nói:

- Đây là nơi nào, chồng ta đâu rồỉ

Thiếu niên kia xua xua tay tỏ ý không nên nói lớn, hạ giọng nói:

- Bên ngoài quan quân đuổi bắt rất gấp, chúng ta hiện đang ngụ trong một nhà nông dân. Tiểu nhân lớn mật, nhận bừa là chồng của nương tử, xin nương tử đừng để lộ hình tích.

Bao Tích Nhược chợt đỏ mặt, gật gật đầu, lại hỏi:

- Chồng ta đâu rồỉ

Người kia nói:

- Nương tử còn yếu, đợi khi nào khỏe hẳn, tiểu nhân sẽ từ từ kể lại:

Bao Tích Nhược cả kinh, nghe ngữ khí của y thì tựa hồ chồng mình đã gặp chuyện không hay, hai tay nắm chặt góc chăn, run lên nói:

- Y ....y ....sao rồỉ

Người kia không chịu trả lời, chỉ nói:

- Bây giờ nương tử có sốt ruột cũng vô ích, sức khỏe là quan trọng.

Bao Tích Nhược hỏi:

- Y ....y chết rồi à?

Người kia trên mặt hiện vẻ không biết làm sao, gật gật đầu nói:

- Dương gia bất hạnh, bị quan quân hại chết rồị

Nói xong chỉ lắc đầu thở dàị Bao Tích Nhược đau đớn ngất đi, hồi lâu mới tỉnh, bật tiếng khóc lớn. Người kia hạ giọng an ủi, Bao Tích Nhược sụt sùi nói:

- Y ....vì sao y chết?

Người kia nói:

- Dương gia có phải trạc hai mươi tuổi, lưng dài vai rộng, tay cầm một thanh trường mâu không?

Bao Tích Nhược nói:

- Đúng rồị

Người kia nói:

- Sáng nay ta thấy y đánh nhau với quan quân, giết chết mấy người, đáng tiếc ....ồ, đáng tiếc là một tên võ quan lén tới phía sau đâm trúng lưng y một thương.

Bao Tích Nhược vợ chồng tình nặng lại ngất đi lần nữa, hôm ấy không ăn uống gì, quyết ý tuyệt thực chết theo chồng. Người kia cũng không cưỡng ép, cả ngày chỉ hòa nhã trò chuyện cho nàng khuây khỏạ Bao Tích Nhược sau cùng thấy mình có lỗi, bèn hỏi:

- Cao tính đại danh của tướng công là gì? Tại sao biết ta có nạn mà tới cứủ

Người kia nói:

- Tiểu nhân họ Nhan tên Liệt, hôm trước cùng mấy người bạn đi ngang qua đó, gặp lúc quan quân tàn hại lương dân. Tiểu nhân thấy chuyện bất bình ra tay giúp đỡ, không ngờ trời cao có mắt, lại cứu được đại ân nhân của mình, cũng đúng là duyên trời run rủị

Bao Tích Nhược nghe thấy bốn chữ „Duyên trời run rủi“ đỏ bừng mặt, quay đầu vào vách không nhìn ngó gì tới y nữa, trong lòng nghĩ ngợi, đột nhiên nảy ý nghi ngờ, quay ra hỏi:

- Ngươi và quan quân vốn cùng bọn mà?

Nhan Liệt nói:

- Cái ....cái gì?

Bao Tích Nhược nói:

- Hôm trước chẳng phải vì ngươi cùng quan quân cùng tới bắt vị đạo trưởng kia mới bị thương saỏ

Nhan Liệt nói:

- Chuyện hôm ấy quả thật oan uổng. Tiểu nhân rừng phương Bắc xuống, định tới phủ Lâm An, đi ngang quý thôn, nào ngờ bỗng dưng bị một mũi tên bắn trúng bả vaị Nếu không có nương tử ra tay cứu giúp thì đúng là chết không nhắm mắt. Rốt lại họ muốn bắt đạo sĩ nào vậỷ Đạo sĩ bắt quỷ, quan quân lại bắt đạo sĩ, đúng là một chuyện hồ đồ.

Nói xong phì cườị

Bao Tích Nhược nói:

- `, té ra ngươi là người qua đường, không phải cùng bọn với họ. Ta cứ cho rằng ngươi cũng tới bắt vị đạo trưởng kia, hôm ấy thật còn không muốn cứu ngươị

Lúc ấy bèn kể lại lý do vì sao quan quân tới bắt Khưu Xử Cơ và việc y giết chết quan quân ra saọ Bao Tích Nhược kể một lúc lại thấy y chăm chăm nhìn mình, vẻ mặt như ngây như dại, dường như không hề chú ý lắng nghe, lập tức im bặt. Nhan Liệt giật mình cười lấy lòng nói:

- Xin lỗị Ta đang nghĩ cách làm thế nào trốn thoát không để quan quân đuổi bắt.

Bao Tích Nhược khóc nói:

- Chồng ta ....chồng ta đã chết, ta còn sống làm gì? Ngươi đi một mình đị

Nhan Liệt lấy vẻ mặt nghiêm trang nói:

- Nương tử! Quan nhân bị quan quân giết hại, nỗi oan không sao sáng tỏ, nàng không tìm cách báo thù cho y mà lại quyết ý muốn chết. Quan nhân lúc sinh tiền là bậc anh hùng hào kiệt, y ở dưới cửu tuyền thấy thế biết đâu không nhắm mắt được?

Bao Tích Nhược nói:

- Ta là một người đàn bà yếu ớt làm sao báo thù?

Nhan Liệt sắc mặt đầy vẻ phẫn hận nghĩa khí, hiên ngang nói:

- Nương tử muốn trả cái thù giết chồng, chuyện đó tiểu nhân xin gánh vác. Nàng có biết kẻ thù là ai không?

Bao Tích Nhược ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Là viên tướng thống suất quan quân tên Đoàn Thiên Đức, trán có vết đao, mặt có dấu ấn.

Nhan Liệt nói:

- Đã có tên họ, lại có nhân dạng thì cho dù y trốn tới chân trời góc biển cũng không phải không trả thù được.

Y bước ra ngoài bưng vào một bát cháo, trong có một cái trứng vịt muối đã bóc vỏ, nói:

- Nàng không thương thân thì làm sao trả thù?

Bao Tích Nhược nghĩ thấy có lý, đón lấy bát cháo chậm rãi ăn.

Sáng sớm hôm sau, Bao Tích Nhược mặc áo xuống giường, soi gương chải đầu, tìm một miếng vải trắng cắt thành một đóa hoa trắng giắt ở mái tóc để tang cho chồng, chỉ thấy người trong gương dung mạo như hoa mà vợ chồng đã sớm âm dương đôi ngả, trong lòng đau xót, lại nằm phục xuống bàn khóc lóc. Nhan Liệt từ ngoài bước vào, đợi nàng khóc xong, ngọt ngào nói:

- Quan quân ngoài đường đều đã rút lui, chúng ta đi thôị

Bao Tích Nhược theo y ra khỏi nhà. Nhan Liệt lấy ra một đĩnh bạc đưa chủ nhà, dắt hai con ngựa lạị Con ngựa mà Bao Tích Nhược cưỡi vốn đã bị trúng tên, lúc ấy Nhan Liệt đã rịt lại vết thương cho nó.

Bao Tích Nhược nói:

- Đi đâu đâỷ

Nhan Liệt đưa mắt có ý bảo nàng không nên nói nhiều chỗ đông người rồi đỡ nàng lên ngựa, hai người dong cương song song đi về phía Bắc. Đi được hơn mười dặm, Bao Tích Nhược lại hỏi:

Ngươi đưa ta đi đâu đâỷ

Nhan Liệt nói:

- Chúng ta trước tiên tìm chỗ nào trốn tránh được thì nghỉ lại tránh tai nạn trước đã. Đợi khi quan quân lơi lỏng, tiểu nhân sẽ trở lại tìm xác quan nhân an táng, sau đó sẽ tìm thằng gian tặc Đoàn Thiên Đức giết y trả thù cho quan nhân.

Bao Tích Nhược tính tình nhu hòa, ít khi có chủ ý huống hồ sau cơn đại nạn, khổ cực không nơi nương tựa, thấy y suy nghĩ chu đáo, trong lòng nảy mối cảm kích, nói:

- Nhan tướng công, ta ....ta làm sao trả ơn ngườỉ

Nhan Liệt hiên ngang nói:

- Tính mệnh của ta là do nương tứ cứu, kiếp này tiểu nhân xin để cho nương tử sai sử, dù tan xưng nát thịt, dầu sôi lửa bỏng cũng xin vâng lệnh.

Bao Tích Nhược nói:

- Chỉ mong giết được gã Đoàn Thiên Đức xấu xa, trả mối đại thù cho Thiết ca thì ta sẽ chết theo ỵ

Nghĩ tới đó lại ứa nước mắt. Hai người đi được một ngày, chiều tối ghé vào trấn Trường An nghỉ lạị Nhan Liệt tự xưng là một cặp vợ chồng, hỏi lấy một phòng. Bao Tích Nhược trong lòng hồi hộp không yên, lúc ăn cơm chiều không nói tiếng nào, ngầm nắm thanh đơn kiếm mà Khưu Xử Cơ tặng, trong lòng đã định chủ ý:

„Chỉ cần y có chút nào vô lễ thì mình sẽ một kiếm tự sát“.

Nhan Liệt sai tiểu nhị mang hai tấm đệm cỏ vào phòng, chờ tiểu nhị ra rồi, cài chặt cửa phòng, trải đệm xuống đất, tới nằm trên đệm, đắp một tấm da Cừu nhìn Bao Tích Nhược nói:

- Chúc nương tử ngủ ngon! Nói xong nhắm mắt lạị Bao Tích Nhược tim đập thình thình, nhớ tới trượng phu đã qua đời quả thật lòng như dao cắt, ngồi im suốt nửa giờ rồi thở dài một tiếng, cũng tắt đèn, nắm chặt thanh đoản kiếm, để nguyên quần áo nằm xuống giường.

Hôm sau lúc Bao Tích Nhược tỉnh dậy thì Nhan Liệt đã thu thập xong vật dùng, sai tiểu nhị mang điểm tâm rạ Bao Tích Nhược thầm cảm kích y là bậc quân tử chí thành, lòng nghi ngại đề phòng đã giảm quá nửạ Lúc ăn điểm tâm thấy là một đĩa thịt gà xé, một đĩa chân giò sấy, một đĩa lạp xưởng, một đĩa cá hun khói, ngoài ra còn thêm một nồi nhỏ cháo gạo thơm phức. Nàng sinh trưởng trong một gia đình đủ ăn, từ khi về nhà họ Dương làm ruộng để sống, ngày thường ăn điểm tâm chỉ là mấy cọng dưa cải, nửa quả trứng muối, ngoài những dịp tết nhất, lễ lạt thì đời nào được ăn uống ngon lành như thế nàỷ Cho nên lúc ăn sáng, trong lòng cứ áy náy không yên.

Họ ăn xong, tiểu nhị đưa vào một cái bọc. Lúc ấy Nhan Liệt đã ra khỏi phòng, Bao Tích Nhược hỏi:

- Cái gì thế?

Tiểu nhị đáp:

- Hôm nay tướng công ra đi từ sớm mua về, là y phục để nương tử thay đổi, tướng công nói mời nương tử thay áo rồi lên đường.

Nói xong đặt xuống bước rạ Bao Tích Nhược mở ra xem, chỉ thấy là một bộ váy áo tuyền màu trắng, hài trắng dây lưng trắng đủ bộ, ngay cả áo trong, quần trong cho tới khăn choàng, khăn tay cũng đều đầy đủ, bèn nghĩ thầm:

- Y chỉ là một thiếu niên nam tử, sao lại suy nghĩ chu đáo đến thế?

Lúc nàng thay áo trong, nghĩ tới lúc Nhan Liệt cầm nó khi mua, bất giác đỏ bừng mặt. Nàng đang đêm hấp tấp rời khỏi nhà, y phục vốn đã không đầy đủ lại thêm một đêm vất vả bôn ba, quần áo càng đầy bụi bặm, lúc thay xong quần áo tinh thần bất giác cũng phấn chấn. Khi Nhan Liệt trở vào thì nàng đã tươi tắn trong bộ quần áo mớị

Hai người giục ngựa lên đường, có lúc người trước người sau, có lúc sóng vai cùng đị Bấy giờ đúng lúc sắc xuân tươi thắm nhất ở Giang Nam, ven đường liễu rủ thướt tha, mùi hoa say người, cỏ lúa trên ruộng xanh mướt một màụ

Nhan Liệt muốn nàng khuây khỏa, thỉnh thoảng nói chuyện chỉ chỏ nọ kiạ Cha Bao Tích Nhược vốn là thầy đồ đi thi không đậu ở trấn nhỏ, chồng và nghĩa huynh Quách Khiếu Thiên đều là hán tử thô hào, trong đời nàng quả thật chưa từng gặp qua người đàn ông nào tuấn nhã tài hoa như thế, chỉ thấy y câu nào chữ nào cũng có hàm ý sâu xa, trong lòng ngấm ngầm khen ngợị Có điều thấy cứ đi mãi lên phía bắc, càng lúc càng xa Lâm An, mà y lại tuyệt nhiên không nói gì tới việc trả thù, càng không nói tới việc chôn cất chồng mình, nhịn không được bèn nói:

- Nhan tướng công, không biết xác chồng ta ở đâủ

Nhan Liệt nói:

- Không phải tiểu nhân không chịu đi tìm xác tôn phu an táng cho y, mà thật tình vì hôm trước cứu nương tử đã giết chết quan quân, đang lúc nguy hiểm này chỉ cần ta xuất hiện gần Lâm An là nhất định sẽ gặp độc thủ của quan quân. Hiện nay quan phủ truy lùng nương tử khắp nơi, nói tôn phu quân giết quan quân mưu làm phản, tội nhiều ác lớn, tìm bắt cả gia quyến của y, đàn ông thì chém đầu, đàn bà thì sung làm quan kỹ. Tiểu nhân chết không đáng tiếc nhưng nếu nương tử không người bảo vệ, để quan quân bắt được thì nhất định sẽ gặp chuyện thê thảm. Tiểu nhân ở dưới suối vàng cũng phải đau lòng không nhắm mắt được.

Bao Tích Nhược nghe y nói rất thành khẩn, bèn gật gật đầụ Nhan Liệt nói:

- Ta đã nghĩ kỹ rồi, chuyện quan trọng nhất hiện tại là chôn cất tôn phu quân. Tới Gia Hưng rồi, ta sẽ bỏ tiền ra nhờ người tới Lâm An thu xếp ổn thỏạ Nếu nương tử muốn ta phải đích thân đi mới yên tâm thì sau khi tới Gia Hưng thu xếp chỗ ăn ở cho nương tử xong, tiểu nhân sẽ liều mạng đi cũng được.

Bao Tích Nhược nghĩ bắt y xông pha nguy hiểm cũng vô lý, bèn nói:

- Nếu tướng công có thể tìm người thu xếp ổn thỏa thì cũng được rồị

Lại nói:

- Chồng ta có người nghĩa huynh tên Quách Khiếu Thiên cũng gặp nạn cùng lúc, phiền tướng công an táng cho y luôn. Ta ....ta ....

Nói xong chợt sa nước mắt. Nhan Liệt nói:

- Chuyện đó rất dễ, nưng tử cứ yên tâm. Còn chuyện trả thù thì thằng giặc Đoàn Thiên Đức là võ quan của triều đình, muốn giết quả thật không dễ, hiện y lại đề phòng nghiêm ngặt, chỉ có cách thong thả chờ cơ hộị

Bao Tích Nhược chỉ muốn giết chết kẻ thù xong sẽ tự sát theo chồng, Nhan Liệt nói thế tuy câu nào cũng là sự thật, nhưng không biết phi tới ngày nào năm nào mới có thể trả thù được, trong lòng chợt đau xót bật tiếng khóc lớn, nức nở nói:

- Ta cũng không muốn trả thù nữạ Chồng ta anh hùng như thế mà còn bị hại, ta .... ta .... là một người đàn bà yếu đuối, thì ....thì làm được gì? Ta cứ chết theo chồng là được.

Nhan Liệt trầm ngâm một lúc, dường như có điều rất khó khăn, sau cùng mới nói:

- Nương tử, nàng tin ta không?

Bao Tích Nhược gật gật đầụ Nhan Liệt nói:

- Trước mắt chúng ta chỉ có lên phương Bắc mới có thể thoát khỏi tay quan quân truy bắt. Quan quân Đại Tống không thể vượt qua biên giới phía Bắc để bắt người, chỉ cần chúng ta qua sông là không còn nguy hiểm gì nữạ Chờ sự tình lắng xuống, chúng ta lại sẽ xuống Nam báo thù rửa hận.

Nương tử cứ yên tâm, mối huyết hải thâm thù này của quan nhân, tiểu nhân xin ra sức gánh vác.

Bao Tích Nhược vô cùng ngần ngại:

mình thì nhà tan người chết, nhìn quanh không ai là người thân, nếu không theo y thì một thân đàn bà yếu đuối lẻ loi biết tìm nơi nào mà nương náủ Tối hôm trước đã tận mắt thấy quan quân hung hãn giết người đốt nhà, nếu rơi vào tay chúng, bị bắt làm quan kỹ thì đúng là muốn sống không được, muốn chết không được.

Nhưng người này không phải thân thích chẳng phải bạn bè, mà mình vốn là quả phụ thủ tiết thì làm sao có thể đi chung với một người đàn ông như vậỷ Bây giờ nếu rút kiếm tự sát nhất định người kia sẽ cản trở. Chỉ thấy đường đi xa xôi, ngày về mờ mịt, nghĩ lui nghĩ tới, đúng là trăm mối tơ vò.

Nàng đau thương khóc lóc suốt mấy ngày, lúc ấy ngay cả nước mắt dường như cũng đã cạn hết.

Nhan Liệt nói:

- Nếu nương tử thấy tiểu nhân tính toán không chu đáo thì cứ việc sai bảo, tiểu nhân nhất định sẽ vâng lờị

Bao Tích Nhược thấy y mười phần nhún nhường, lại thấy mình có lỗi, trừ phi mình chết ngay bây giờ thì mọi việc đều kết thúc, nếu không hiện cũng không còn cách nào khác, không biết làm sao đành cúi đầu nói:

- Ngươi cứ xem xét mà làm.

Nhan Liệt cả mừng nói:

- Ơn lớn cứu mạng của nương tử, tiểu nhân trọn đời không dám quên, nương tử ....

Bao Tích Nhược nói:

- Chuyện đó từ nay trở đi đừng nhắc tới nữạ

Nhan Liệt nói:“Dạ dạ“.

Chiều hôm ấy hai người nghỉ lại ở một khách điếm tại trấn Giáp Thạch, vẫn ngủ chung phòng. Từ khi Bao Tích Nhược ưng thuận cùng lên phương Bắc thì lời lẽ cử chỉ của Nhan Liệt đã không còn cẩn thận như trước, thỉnh thoảng lộ vẻ vui mừng đắc ý. Bao Tích Nhược dần dần thấy có điều không ổn, có điều vì y không hề vượt lễ nên nghĩ thầm rằng chẳng qua y mang ơn muốn báo đáp, xem ra không đến nỗi có ý khác.

Giữa trưa hôm sau, hai người tới Gia Hưng. Đây là đô thành lớn ở Chiết Tây, là nơi thương nhân buôn bán tơ lụa, thóc gạo tụ họp, trước nay mười phần phồn vinh, sau khi nhà Tống chạy về phương Nam, Gia Hưng gần kinh sư, quang cảnh lại càng náo nhiệt.

Nhan Liệt nói:

- Chúng ta tìm một khách sạn nghỉ ngơị

Bao Tích Nhược trước giờ vẫn sợ quan quân đuổi theo bèn nói:

- Trời còn sớm, cứ đi thêm một đoạn nữạ

Nhan Liệt nói:

- ' đây hàng quán không kém, y phục của nương tử cũ rồi, nên mua vài món thay đổị

Bao Tích Nhược sửng sốt nói:

- Quần áo này mới thay hôm qua mà? Chẳng lẽ đã cũ rồi saỏ

Nhan Liệt nói:

- Trên đường bụi bặm, quần áo mặc một hai ngày đã không còn sạch sẽ, mà nói lại thì nương tử dung mạo như thế chẳng lẽ lại không xứng đáng mặc quần áo sang trọng?

Bao Tích Nhược nghe y ca ngợi dung mạo của mình, trong lòng vui vẻ, cúi đầu nói:

- Ta đang có tang ....

Nhan Liệt nói ngay:

- Tiểu nhân biết mà.

Bao Tích Nhược bèn không nói gì nữạ Nàng dung mạo xinh đẹp nhưng chồng là Dương Thiết Tâm trước nay chưa từng khen ngợi như thế, bèn cúi đầu đưa mắt nhìn trộm Nhan Liệt, thấy y hoàn toàn không có vẻ khinh bạc, nhất thời trong lòng xao xuyến, cũng không biết nên buồn hay vuị

Nhan Liệt hỏi người đi đường, tìm tới khách sạn Tú Thủy lớn nhất trong thành vào trọ. Rửa ráy xong, Nhan Liệt cùng Bao Tích Nhược ăn điểm tâm, hai người ngồi đối diện trong phòng. Bao Tích Nhược muốn y qua nghỉ ở phòng khác nhưng không biết làm sao mở miệng, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, tâm sự ngổn ngang. Qua một lúc, Nhan Liệt nói:

- Xin nương tử cứ nghỉ ngơi, tiểu nhân đi mua vài món đồ sẽ trở về.

Bao Tích Nhược gật gật đầu, nói:

- Tướng công đừng tốn kém quá.

Nhan Liệt cười khẽ nói:

- Chỉ tiếc là nương tử đang có tang không thể dùng châu ngọc, có muốn tốn kém cũng không được

 

 

Chương 2

Sim | Sim So Dep | Sim Dep | Sim Vip | Sim Tu Quy | Sim Khuyen Mai | Mobifone | Vinaphone | Sim Loc Phat | Sim Phat Loc | Sim Tam Hoa | Sim 0903 | Sim 0904 | Sim 0905 | Sim 0906 | Sim 0907 | Sim 0908 | Sim 0909 | Sim 0902 | Sim 093 | Sim 0932 | Sim 0933 | Sim 0934 | Sim 0935 | Sim 0936 | Sim 0937 | Sim 0938 | Sim 0939 | Vietnam | Viet nam | Sim So Dep Gia Re | Sieu Thi Sim | The Gioi Sim So Dep | Sim Than Tai | Sim Ong Dia | Sim Phat Tai | Sim Phong Thuy | Sim Cuc Dep | Sim Gia Re | Sim Dep Mobifone | Sim Dep Vinaphone - Sim Nam Sinh
Sim | Sim So Dep | Sim Dep | Sim Vip | Sim Tu Quy | Sim Khuyen Mai | Mobifone | Vinaphone | Sim Loc Phat | Sim Phat Loc | Sim Tam Hoa | Sim 0903 | Sim 0904 | Sim 0905 | Sim 0906 | Sim 0907 | Sim 0908 | Sim 0909 | Sim 0902 | Sim 093 | Sim 0932 | Sim 0933 | Sim 0934 | Sim 0935 | Sim 0936 | Sim 0937 | Sim 0938 | Sim 0939 | Vietnam | Viet nam | Sim So Dep Gia Re | Sieu Thi Sim | The Gioi Sim So Dep | Sim Than Tai | Sim Ong Dia | Sim Phat Tai | Sim Phong Thuy | Sim Cuc Dep | Sim Gia Re | Sim Dep Mobifone | Sim Dep Vinaphone - Sim Nam Sinh